AI BẢO ÔNG CHƠI BLOG!

KV tôi vừa có cuộc đối thoại với một người bạn (không thuộc giới văn chương). Xin ghi lại dưới đây.

 

KV (giọng than thở): Mình đang viết cái truyện ngắn mới đang "ngon trớn" thì bị "tịt" chưa biết bao giờ mới nối lại được...

Người bạn: Biết rồi! Lại có chuyện gì trong cuộc sống khiến ông bị "lợn cợn" trong đầu chứ gì! Nói ra đi cho nó được giải tỏa sẽ viết tiếp được thôi...

KV: Mình nghĩ tới nghĩ lui mãi chẳng thấy có chuyện gì cả!

Người bạn: Vậy thì gác chuyện ấy lại. Nào! Ông kể chuyện văn chương cho tôi nghe đi!

KV: Chuyện làng văn thì nhiều lắm. Dạo này chuyện "Dị hương" với "Hội thề" sau khi được trao giải (cái thì giải thưởng thường niên cái thì giải thưởng tiểu thuyết) được bàn qua tán lại nhiều lắm. Về học thuật có mà chuyện ngoài lề cũng có. Đình đám nhất là ý kiến phản đối việc trao giải của bác Trần Mạnh Hảo về cả hai tác phẩm trên. Rồi các bác khác như Phạm Viết Đào Bùi Công Thuấn... cũng tham gia.

Người bạn: Tranh luận văn chương thì tốt thôi. Tôi sẽ tìm đọc các bài viết khen chê này để có thêm hiểu biết về văn chương...

KV: Khổ nỗi từ tranh luận học thuật lại phát sinh ra những chuyện bên lề mới là... rối!

Người bạn: Thí dụ?

KV: Thí dụ thứ nhất: bác Hảo viết chê "Dị hương" lại "đụng" thêm chuyện vào hội nhà văn bằng cửa sau hay cửa trước nhân đó "đụng" đến bác hội viên Nguyễn Văn Thọ đang ở tận bên Đức. Bác Thọ giận quá gửi thư chất vấn lại bác Hảo. Rốt cuộc là bác Hảo lên tiếng xin lỗi và phân bua.

Người bạn: Còn thí dụ thứ hai?

KV: Chuyện này thì có "dính" tới mình đôi chút. Số là bác Bùi Công Thuấn viết bài về "Dị hương" cho là truyện này sao chép cách viết của Nguyễn Huy Thiệp trong "Kiếm sắc". Đến đoạn cuối bác đưa ra một trường hợp mà bác cho là tương tự đó là chú Nguyễn Một viết cuốn tiểu thuyết vừa đoạt giải cũng sao chép cách viết cuốn "Lời nguyền 200 năm" của mình. Mình đọc đoạn này thì "nhột" quá. Chưa kịp trao đổi với bác Thuấn thì chú Một đã có thư gửi bác Thuấn phản đối kịch liệt (đăng trên Trannhuong.com). Liền sau đó mình nhận được bài trả lời của bác Thuấn qua email (chủ yếu là gửi cho trannhuong). Mình đưa lên cái blog còm của mình và ngỡ bác trannhuong cũng đưa lên. Nhưng chẳng thấy bác này đưa bài của bác Thuấn mà lại đưa một bài khác của chú Trần Đình Thu góp ý là không nên "đánh" các nhà văn được giải mà tội họ. Khổ một nỗi là chú Thu lại thòng câu chú thích về bác Thuấn là "giáo viên cấp hai" gọi bác là "độc giả"... (Chỗ này thì chú Thu sai vì bác Thuấn là Thạc sĩ văn chương dạy văn cấp 3 từ ba mươi năm nay rồi). Bác Thuấn lại có bài phản bác ý kiến chú Thu. Lần này thì Trannhuong đăng. Và cả trang binhchonthohay của chú Thu cũng đăng.

Người bạn: Rắc rối nhỉ?

KV: Có một đêm mình thức giấc lúc hai giờ sáng rồi không ngủ lại được cũng vì chuyện này đấy. Bởi vì cả bác Thuấn chú Một chú Thu mình đều quen và ai cũng quý mình cả. Mình cũng thế. Bây giờ họ lại "đụng" nhau...

Người bạn (cười ha hả và vỗ đùi đánh đét): Tôi biết rồi!

KV: Biết gì?

Người bạn: Thì chính chuyện đó gây ra sự "lợn cợn" trong đầu ông khiến ông "bí" trong khi đang ngon trớn sáng tác chứ còn gì nữa!

KV (ngẩn ra): Ừ nhỉ! Ông có lý đấy... Để xem nào... Đúng rồi mấy cái chuyện ngoài văn chương trên mạng đã khiến mình phải nghĩ ngợi rồi sinh ra... À gần đây còn có chuyện này nữa chứ...

Người bạn: Kể hết đi cho nhẹ lòng!

KV: Chuyện thứ nhất: một hôm mình copy lại bài của bác Nguyễn Văn Dân trên web phongdiep viết về mấy xu hướng sáng tác tiểu thuyết lịch sử trong ấy có nhắc đến cuốn "Hội thề". Mình nghĩ rằng bài này nằm trong dòng thời sự khen chê "Hội thề" nên có viết cái sapô trong đó nêu nghi vấn phải chăng bài này "nói thay" Hội nhà văn trong cuộc tranh luận có cái dấu hỏi đàng hoàng. Thế là mình nhận được điện thoại của bác Dân nhắc đọc cái ghi chú cuối bài có nội dung bài này được gửi từ đầu tháng 2 (trước cuộc tranh luận khen chê "Hội thề" nhưng báo Văn Nghệ lại in ngày 12/3 (sau cuộc tranh luận). Mình xem lại thì quả đúng thế. Vậy là mình bỏ cái sapô và viết hẳn một entry xin lỗi bác Dân. Mình vốn sòng phẳng chẳng tự ái gì cả. Bên trang phamvietdao còn ghê hơn bác này đặt tít bảo bác Dân là "rón rén chiêu tuyết cho Hội thề". Nhưng rồi bác Đào cũng hạ cái tít này xuống. Tưởng chuỵện thế là xong dè đâu lại đến bác Hảo viết bài "đả" bác Dân. Bài này được trannhuong đưa lên rồi lại hạ xuống ngay cùng lời cáo lỗi. Lý do: bác Hảo bảo bác Dân là một thành viên ban giám khảo chấm "Hội thề" trong khi sự thực không phải thế. Tuy nhiên mở trang nguyentrongtao thì đến sáng 15/3 vẫn có bài của bác Hảo.

Người bạn: Ông cứ "theo" những chuyện như thế bảo sao không bị rối rồi viết lách không được... Nào kể tiếp đi...

KV: Cái trang blog còm của mình cũng có chuyện. Có bạn đọc gửi comment bảo đừng có theo mấy chuyện thời sự văn chương "vớ vẩn" nữa chỉ lo đăng sáng tác thôi. Lại có bạn "mắng" là mình không tôn trọng độc giả vì gần đây đã xóa nhiều comment  của bạn bè gửi tới. Mình cảm thấy bị oan vì mình nào có làm việc ấy cẩn thận hơn mình kiểm tra phần góp ý thì thấy đúng là mình đâu có xóa cái gì. Mình trả lời bạn kia và một tiếng đồng hồ sau nhận được lời xin lỗi "vì nhầm"! Nói thật mình thấy nhẹ cả người và ở một góc độ nào đó "khoái" người bạn không quen khi bạn ấy biết là đã "mắng oan" mình thì ngay lập tức nói lời "xin lỗi".

Người bạn: Cứ tiếp tục...

KV: Thôi không kể nữa. Vì bây giờ mình chợt nghĩ đến việc làm blog của mình. Rất nhiều câu hỏi mình tự đặt ra mà chưa có trả lời...

Người bạn: Ông cứ nói ra biết đâu tôi sẽ có góp ý có ích cho ông!

KV: Mình đang nghĩ hay là mình khóa phần comment lại như bác Nguyễn Quang Lập đã làm trên trang blog của bác ấy.

Người bạn: Thế thì... mất vui! Ông có thể để chế độ kiểm soát comment. Chỉ đưa lên trang những góp ý nào mình chấp nhận được...

KV: Thế thì là kiểu cách "đi lề phải" rồi. Mình không làm được đâu... Nói thật lòng mình đã nghĩ đến việc đóng cửa cái blog còm của mình ông ạ. Cứ đọc của thiên hạ vừa khỏi mất thì giờ tìm bài viết bài "nuôi blog" vừa nhẹ lòng vì chẳng đụng chạm làm mất lòng ai...

Người bạn: Có khi như thế mà hay đấy!

KV (Mừng như mở cờ trong bụng): Mình sẽ về công bố việc này ngay nhé!

Người bạn (xua tay): Ồ không! Sao phải vội thế. Tôi tiện miệng thì nói thế thôi. Ông để tôi về nghĩ kỹ rồi sẽ điện thoại cho ông biết sau...

KV: Ừ! Vậy nhất trí thế nhé!

 

Sau đó KV và người bạn chia tay nhau. Đợi đúng một ngày chẳng thấy anh ta gọi điện KV bèn chủ động gọi cho anh ta.

Nhưng người bạn của KV tắt máy chỉ nghe mấy tiếng "tò tí te".

Chắc chắn là lão này trốn KV rồi!

Không sao mình sẽ "bền bỉ" đợi nghe ý kiến của "lão". Ngày rộng tháng dài mà...

 

 

 

khoivudongnai

Gửi bạn Học sinh lớp 10
KV rất đồng cảm với bạn. Bản thân KV cũng "kỵ" với việc viết sai chính tả lắm (Tuy rằng đôi khi cũng viết sai!). Có lần KV đã "cãi nhau" với một hội viên Hội NV khi anh này bảo rằng "đã có biên tập viên sửa morat giúp".
Những lỗi mà bạn dẫn ra rất thường gặp ở người viết phát âm giọng miền Bắc (thường sai phụ âm đầu như: chia sẻ thành chia xẻ...) trong khi đó những người viết phát âm giọng miền Nam lại thường sai dấu hỏi ngã... Tuy nhiên dù vì lý do gì đi nữa đã viết sai thì phải sửa lại cho đúng nhất là những người cầm bút làm văn chương.
Nhận xét về TMH của bạn KV rất đồng tình.
Cảm ơn bạn đã có những ý kiến rất chín chắn như "người lớn".

Học sinh lớp 10

Lại nói chuyện chính tả

Không biết từ bao giờ cháu rất không thiện cảm vơi những người sai chính tả. Bác Chảnh mới "nhặt" thêm 1 vài hạt sạn trong cái còm của vị PGS.TS văn chương. Theo cháu những lỗi "zui" hay "ziu" "bảo" hay "bào"... còn có thể thông cảm vì lỗi kĩ thuật (gõ phím) nhưng "SOÁT" hay "XOÁT" thì rõ ràng là có vấn đề!

Mới đây cháu vô trang trannhuong.com vô tình đọc bài ÔNG CỤ 90 TUỔI DOẠ CHẾT VÌ…

http://trannhuong.com/news_detail/8478/ÔNG-CỤ-90-TUỔI-DOẠ-CHẾT-VÌ…
Cháu vô cùng ngạc nhiên khi thấy tác giả Nguyễn Bá Cự tự xưng là NHÀ VĂN mà sao trong bài có quá nhiều lỗi chính tả đến thế!

Chưa nói về các câu cú lủng củng chấm phẩy tùy tiện cháu xin mang về đây 1 vài đoạn để các bác xem (không thì có người bảo cháu điêu):

"Con cháu chăm lo cho cụ phần ăn uống thì cụ bảo giờ cái gì cũng đắt đỏ giá lên vùn vụt lợn thì dịch bệnh tai xanh tai đỏ chết như ngả dạ."

"Thậm chí ngành điện bảo bắc đồng hồ của ngành cho dân không mất tiền. dối trá rối trá cấp trên lừa dưới."

"-Nói thế có gì đẻ cãi. Tôi chả thấy các ông ấy luận gì về văn chương mà mượn văn chương để cãi dăn dạy nhau."

V.v và v.v

Chắc tác giả muốn mượn lời ông lão 90 này để "DĂN" dạy các nhà văn như ông TMHảo ông Đặng Văn Sinh ông PVĐào...?
Nhưng nhìn thấy những lỗi chính tả trong bài cháu lại nghĩ ngay tới câu nói của bố cháu mỗi khi cháu đòi chơi cờ tướng với bố: "Tinh tướng cờ chưa sạch nước cản mà cũng..."

Học sinh lớp 10

Xin lỗi bác Khôi

Hôm qua sau khi nhấn còm thứ nhất cháu thấy nó biến mất tiêu. Cháu tưởng mình gửi có lỗi kĩ thuật gì đó nên cháu phải làm lại. Hôm nay lại thấy cả 2 còm.
Cháu xin lỗi bác và nhờ bác xóa đi 1 còm thứ 2.

Việc khóa còm như bác Lập cũng là bất đắc dĩ vì một số người hồi đó còm lung tung bậy bạ. Một số người khác lợi dụng cái chiếu rượu của bác Lập để làm chính trị chửi bới chế độ. Đôi lần cháu cũng đã gửi ý kiến nhắc nhở thì lại bị người khác cho rằng cháu là CAM tức là công an mạng!

Cháu chỉ là học sinh nhưng cháu nghĩ đa phần các còm sĩ đều tôn trọng chủ nhà không gây ra điều khó xử cho bác.

Theo cháu bác nên làm thế này: Bác cứ để các còm hiện lên ngay. Sau đó bác soát lại. Những còm nào tục tĩu hay lợi dụng blog của bác để làm chính trị thì bác xóa đi thay vào đó bác có đôi lời nhắc nhở.

Cháu chưa biết làm thế nào để lập blog riêng nhưng khoái đọc blog của người khác.

Vụ tranh luận của các nhà văn gần đây cháu hiểu là ông Phạm Quang Trung bị ông Trần Mạnh Hảo mắng oan. Ông Hảo tính nóng nảy (dù cháu chưa được tiếp xúc trực tiếp) lời lẽ cay nghiệt (cháu không thích). Nhưng về 2 tác phẩm được giải thưởng của Hội Nhà văn cháu đồng ý với ông Hảo rằng quả là không thể chấp nhận.

Chảnh

Thấy mấy bố nhà văn mình bàn qua bàn lại về blog ziu đáo! Mình biết nhà văn KV chỉ buồn như cơn mưa bay qua nhanh thôi. Đố bào KV bỏ được nó đấy! Nhưng rất nên kiểm xoát comments. Vì mình là chủ không thể để tình trạng vô chính phủ làn tràn được.

Bạn học sinh lớp 10 chưa đọc kỹ đấy thôi. Cái còm của bác Trung còn nhiều lỗi nữa như: "ziu đáo" (đúng là zui đáo để chứ) "bào" (là bảo chứ). Vậy thì viết "xoát" chắc cũng chỉ là "xơ xót" thôi. Hì hì...

Học sinh lớp 10

PGS.TS sai chính tả?

PGS.TS Phạm Quang Trung viết:
" Thấy mấy bố nhà văn mình bàn qua bàn lại về blog ziu đáo! Mình biết nhà văn KV chỉ buồn như cơn mưa bay qua nhanh thôi. Đố bào KV bỏ được nó đấy! Nhưng rất nên kiểm xoát comments. Vì mình là chủ không thể để tình trạng vô chính phủ làn tràn được. Nếu có vết nhơ ai chịu trách nhiệm..."
--------------

Hề hề! Nghe nói ông Trung là PGS.TS văn chương mà cũng không rành chính tả là sao nhỉ? PGS.TS văn chương mà sao ông cũng không biết kiểm "XOÁT" được chính tả trong mẩu còm này là sao???

Bác chủ blog cứ để các cháu còm với nhé! Đừng khóa còm!

khoivudongnai

KV rất cảm ơn các ý kiến của bạn bè. Được bạn bè ghé thăm cái blog còm này và động viên là KV quá vui rồi. Hy vọng sẽ không bỏ cuộc và vẫn để comment tự do như trước. Bạn bcttsk ơi mình đã tăng cỡ chữ từ 14 lên 18 rồi mà bạn vẫn cho là nhỏ ư?

bcttsk

ậy bác Vũ à một bạn đọc gửi thư phản đội trang sông cửu long online mà còn được BBT đăng (http://www.vannghesongcuulong.org.vn/modules.php?name=News&op=viewst&sid=7770) (nhưng có điều đăng được lỗi của mình mà không biết sửa chữa) thì ông ngại gì chứ. cứ đăng comment dù khen hay chê mà ta vẫn đăng tức là thể hiện sự dân chủ nếu kiểm tra comment thì ko tốt mình có gì xấu đâu mà phải sự người ta comment ai khen ai chê gì mặc họ cứ đăng nhà văn cần đọc giả mà

(Có điều tôi góp ý trang KV chữ quá nhỏ mà bác không tăng kích cỡ lên cũng hơi buồn !!!)

thuy loan

Xin chào bác KV

Tôi là người từng "mắng" oan cho bác KV mà bác bảo là "khoái" đây. Lần nữa thành thật xin lỗi bác vì có nhầm hôm trước.

Hôm nay tôi có vài việc muốn nói cùng bác Vũ:

Việc thứ nhứt (hơi dài dòng): Thật ra tôi là 1 đọc giả "trung thành" (hơi oách nhỉ) của blog KV. Hôm trước có gửi vài có comment nhưng mở trang chủ thì không thấy nên vội vàng "mắng" bác Vũ là không tôn trọng đọc giả (thành thật xin lỗi) nhưng sao khi đã comment xong thì mở bài ra mới té ngửa: comment trước của mình vẫn còn đó chứ có ai xóa đâu (đây là khuyết điểm thường gặp trên các trang vnweblogs mở trang chủ không có comment nhưng mở trang con thì lại có). Vậy là lỡ rồi...

Việc thứ nhì: Không nên khóa comment cũng không nên để chế độ kiểm tra comment vì bất tiện lắm. Nếu để kiểm tra thì người ta sẽ cho rằng mình giấu nhẹm các comment của đọc giả (như bên trang vanngiang tôi cũng có vài góp ý để hoàn thiện trang blog nhưng lần nào cũng bị bác Trần Thế Vinh giấu nhẹm (vì sự mất tiếng) chỉ những góp ý khen trang vanangiang bác Vinh mới đưa lên). Nếu KV để chế độ kiểm tra comment thì không hay lắm. Còn khóa comment thì mất vui bạn đọc không biết gửi gắm ý của mình vào đâu chẳng lẽ có ý kiển nhỏ vài ba hàng cũng phải gửi email cho KV thì bất tiện quá cứ comment là tiện. Còn nếu bác lo về comment thì cứ thường xuyên săn sóc "đứa con" của mình có gì thì khắc phục ngay.

Việc thứ ba: Nếu đóng cửa trang KV thì thật là một tổn hại cho "làng nghệ sĩ online" giống như 1 cây đại thụ bị ngã. Không nên tí nào.

Mong blog KV sẽ đứng vững đứng cao và đứng mãi.

Gửi lời chào cương quyết !

Hoang Trang

Đọc là biết ý bác KV rồi. Khi nào bác đối thoại tiếp với người bạn thì nhớ kể lại cho bạn bè nghe nhé!

Phạm Quang Trung

Thấy mấy bố nhà văn mình bàn qua bàn lại về blog ziu đáo! Mình biết nhà văn KV chỉ buồn như cơn mưa bay qua nhanh thôi. Đố bào KV bỏ được nó đấy! Nhưng rất nên kiểm xoát comments. Vì mình là chủ không thể để tình trạng vô chính phủ làn tràn được. Nếu có vết nhơ ai chịu trách nhiệm (xin đọc bài trả lời Đỗ Ngọc Thạch của mình trên TNc). À mà cái ông nhà văn NĐT khỏe rồi à! Nếu vậy thì cũng chớ có tham gia tranh biện mệt lắm. Rồi lại bị nữa thì mệt!Chào nhé!