Nghĩ về chuyện "cô Lượm"

Chuyện cô "Lượm" trong chương trình "Người xây tổ ấm" sau lời xin lỗi chân tình của "người thật" Thùy Dương và 3 phút "lấp liếm" của BTV "Người xây tổ ấm" vẫn chưa thế kết thúc. Chuyện kéo dài là vì đâu? Vì chưa có một lời xin lỗi của chương trình NXTA với khán giả lại vì bà BTV đi kiện cô gái đáng tội và đáng tội nghiệp. 

khoivudongnai giới thiệu 2 bài viết của nhà văn Nguyễn Quang Lập và nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo về chuyện này mà trong đó có nhiều ý đồng cảm.

 

Đọc trên Bọ Lập s blog:

Đọc cái Thư của Lượm từ chối trả tiền báo Vietnamnet mới biết báo tintuconline đòi Lượm hoàn lại số tiền mà tintuconline lo chi phí tàu xe ăn ở khi đưa hai mẹ con em ra Hà Nội thấy ngao ngán quá trời. Mời người ta ra chứ người ta có xin ra đâu để làm việc cho mình đến khi việc mình đổ bể thì đòi lại tiền chi phí kể cả ” Tiền đưa hai mẹ con em đi ăn uống trong những ngày ở Hà Nội”. Rùng mình. May tintuconline đã xin lỗiviệc này nếu không chẳng biết chui đâu cho hết xấu hổ. 

 Lại còn Văn phòng Luật sư AIC đề nghị tố cáo “cô Lượm” thể theo “yêu cầu của Công Ty Cổ Phần Truyền Thông Vietnamnet và Bà Phạm Kim Ngân” . Sáng nay đọc cái thư của Lượm gửi Kim Ngân: “Cuối cùng em cũng là người bị đè bẹp đẩy em xuống tận cùng không có lối thoát. Em nhận được lệnh triệu tập của công an tỉnh do đơn chị kiện em em như muốn chết luôn chị ạ…”. Thật không còn lời nào để nói. Nếu Kim Ngân đã kiện Lượm thì khán giả cũng có thể kiện Kim Ngân đã dựng nên chương trình bịa đặt Kim Ngân tính sao? 

Nếu sau vụ đổ bể mà Chương trình ” Người xây tổ ấm” tintuconline và Lượm cùng nhau làm một chương trình xin lỗi thật chân thành và cảm động thì hay biết mấy. Chương trình có cả cô Lượm thật nữa lại càng hay. Khi đó Nhà đài chẳng những lấy lại được điểm mà còn được tăng điểm uy tín vù vù. Đằng này lại giở mấy trò tiểu nhân hạ cấp chọc cười thiên hạ. Mới hiểu vì sao đàn bà đái không qua ngọn cỏ.

 

Và đọc trên web của Nguyễn Trọng Tạo:

LƯỢM ƠI HÃY TIN LÒNG BAO DUNG

NGUYỄN TRỌNG TẠO 

Qua báo chí và truyền hình về vụ “cô Lượm – Trần Thị Thùy Dương” tôi bỗng thấy nó không đến nỗi rắc rối như nhiều người nghĩ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản thế này:


Một cô gái nghèo chồng làm thợ nề con trai nhỏ bị bệnh thiếu tiền cứu chữa bỗng vào mạng thấy Tintuconline.vietnamnet.vn treo giải cuộc thi với chủ đề “MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI”: 1 Giải đặc biệt trị giá 20 triệu đồng; 1 Giải nhất trị giá 15 triệu đồng; 2 giải nhì trị giá 10 triệu đồng; 3 giải ba trị giá 5 triệu đồng; Và những giải thưởng hấp dẫn khác của các nhà tài trợ  cô liền nảy ra ý định viết truyện dự thi và hi vọng trúng giải để có tiền chữa bệnh cho con. Thế là câu chuyện “Tình đầu bất hạnh của cô bé bụi đời” được ra đời dưới ngòi bút/bàn phím của cô. 

Oái oăm đây lại là một câu chuyện hư cấu (khi cuộc thi lại đòi hỏi chuyện có thật). Oái oăm hơn Thùy Dương lại có một khả năng viết truyện bịa… như thật. Đó là khả năng của nhà văn. Và hơn thế nữa câu chuyện cô Lượm đã thuyết phục và làm chấn động tình cảm người đọc mà trước hết là ban tổ chức cuộc thi. Thế là “cô Lượm văn học” đã thay thế cô Dương ngoài đời. Nghĩa là từ đó Thùy Dương đã trở thành cô Lượm trong cuộc biểu dương của tintuconline và VTV Người Xây Tổ Ấm. Chuyện thật-giả vỡ lở các ban biên tập và công chúng phẫn nộ vì bị lừa còn “nhà văn” Thùy Dương thì khóc dở mếu dở nguy cơ bị đẩy tới chân tường… Tòa án.

Vẫn biết Thùy Dương có lỗi “đâm lao theo lao” nhưng chả lẽ một mình Thùy Dương có lỗi? Sau chuyện vỡ lở Lượm thành Thùy Dương cô đã trở thành miếng mồi cho báo chí. Cái hiệu ứng báo chí kiểu này ở ta thật xấu hổ. Đó là hiệu ứng câu khách mà đôi khi phải giật tít giật gân hay nống lên cho lâm li thống thiết. Còn nhà đài thì phăm phăm đi kiện “đối tác” mà mình đã lựa chọn. Cứ đọc đoạn thư của Thùy Dương gửi cho nhà báo KN thì rõ:

“Từ ngày tuyên bố trên bản tường trình là em không muốn tiếp xúc với các nhà báo nữa nhưng chị biết ko? Em đi đâu làm gì con em sức khỏe thế nào họ cũng đều biết em thấy sợ luôn mỗi lần nghe điện thoại reo là em lại run lên hy vọng đó không phải là nhà báo.

Cuối cùng em cũng là người bị đè bẹp đẩy em xuống tận cùng không có lối thoát. Em nhận được lệnh triệu tập của công an tỉnh do đơn chị kiện em em như muốn chết luôn chị ạ. Nếu như em có chuyện gì chắc em chết thôi chị ạ chưa gì chồng em đã tuyên bố sau chuyện này chồng em sẽ nuôi con. Em đã mất hết tất cả rồi chị ơi gia đình bạn bè hàng xóm thậm chí đứa con mà em sống vì nó cũng vụt khỏi tay em.

Thời gian vừa qua em sống cũng như chết em ko có tiền để chi phí hàng ngày nợ nần thị bị đòi lên đòi xuống con em bị viêm phổi phải lo tiền thuốc men chồng và gia đình xem em như sự xấu xa nhục nhã nên chẳng ai quan tâm báo chí thì làm phiền suốt ngày đưa thông tin sai và tầm bậy làm mấy chị hiểu lầm là do em nói”. 

Đọc những lời trần tình ấy chúng ta thấy gì? Chúng ta thấy thêm một sự thật khổ đau. Chả lẽ chúng ta lại sợ bị lừa một lần nữa hay sao? 

Thùy Dương là một cô gái một người vợ một người mẹ một người con và một người viết đã viết ra câu chuyện của Lượm làm xúc động hàng triệu người chả lẽ chúng ta không ai dang tay che chở thậm chí biết ơn? 

Sau khi chuyện vỡ lở Thùy Dương đã công khai xin lỗi trên truyền thông và xin trả lại số tiền thiện nguyện của độc giả khán giả đã thương cảm mà gửi tới cô mà trọng ý là để chăm sóc đứa con bé bỏng bệnh tật của cô chả lẽ lại không đáng thương đáng quý hay sao? Chả lẽ những người hảo tâm đòi rút lại lòng hảo tâm của mình?

Tôi nghĩ ngược lại sau câu chuyện “cô Lượm” đáng thương đáng trọng chúng tại lại phát hiện ra một cuộc đời đáng thương khác đó là cuộc đời của tác giả đã viết ra câu chuyện đau buồn ấy – cô Trần Thị Thùy Dương.

Mà trong việc này đâu chỉ mình Thùy Dương có lỗi. Những người tổ chức cuộc thi và những người làm chương trình truyền hình chả lẽ không có lỗi gì sao? Và cả cái xã hội này nữa kẻ vàng bạc chất thành núi kẻ không tiền chữa bệnh cho con… sẽ nghĩ về nhau sao cho “đồng thuận” đây?

Nếu các cơ quan công quyền như công an viện kiểm sát tòa án và chính quyền nhân dân cùng vào cuộc thì chắc chắn sẽ nhìn thấy một sự thật rơi lệ. Đây là sự thật của Tình thương. Và khi đó câu chuyện thật-giả “cô Lượm – Thùy Dương” sẽ không đến nỗi rắc rối như nhiều người vẫn nghĩ.

Có lần vào chùa tôi đọc được một câu thật xúc động: “Món quà quý nhất của đời người đấy là Lòng Bao Dung”.

Tôi đọc trên trang trannhuong.com cũng thấy nhà thơ Trần Nhương nói đến lòng Khoan Dung: “Có lẽ đây là tai nạn về sự ngây thơ của cô tiểu thương mà thôi. Đáng phê bình nhưng đẩy đến hình sự thì không biết nói thế nào hỡi những Người xây tổ ấm hỡi những người có trách nhiệm ở Huế ! Xin hãy khoan dung xin hãy khoan dung để phúc cho con cháu !” 

Và trên trang nguyentrongtao.org của tôi từ đầu tháng 3.2011 cũng đã nhắc tới nó – Lòng Vị Tha: “Một cô gái 28 tuổi thích gây xúc động cho đời bỗng nhiên trở thành người lừa dối thiên hạ. Nhân vật trong câu chuyện này có thể tha thứ được không? Tôi nghĩ là có thể nếu người ta có lòng vị tha lớn”.

Vì vậy mà tôi muốn kêu lên: Hỡi Người Xây Tổ Ấm hỡi tintuconline hỡi cô Lượm tội nghiệp… các người hãy dang rộng vòng tay mà ôm chặt lấy nhau! Hỡi những người hảo tâm đã hảo tâm và sẽ hảo tâm… hãy đùm bọc và chở che gia đình nhỏ bé và khốn khổ của Dương – một cô Lượm đáng thương có thật trong cuộc đời này.

Lượm ơi! Dương ơi! Hãy tin Lòng Bao Dung của Con Người.

Hà Nội 20.3.2011


Học sinh lớp 10

Sao bác KN nói là "Cùng đọc với KN" cháu đã đọc cùng bác đã để lại ý kiến nhưng sao bác ko phản hồi? Chắc ý kiến cháu ko hợp với bác?
Vâng dẫu sao cháu vãn cho rằng cháu đúng trong vụ này. Bởi cuối cùng thì Thanh tra Bộ VH-TT-DL đã có quyết định xử phạt VTV VTV đã phải xin lỗi.

Đấy cháu muốn mọi sự đúng hay sai phải rõ ràng chứ ko thể dĩ hòa vi quý chung chung.

Thôi nếu bác không muốn cháu đọc cùng bác thì thôi! Từ nay cháu ko làm phiền bác!
Chúc bác vui!

Học sinh lớp 10

Đồng chí Bọ Lập viết hay quá!

Đồng chí Kim Ngân nên học tập BCT.

Hôm qua báo chí trong nước đưa tin BCT đã quyết định không xử lý kỷ luật với các tập thể cá nhân trong Chính phủ liên quan đến tình hình sai phạm ở Vinashin. Nỏ biết tin vui hay tin buồn vì tuyệt không một tờ báo lề phải nào dám bình luận. Chỉ biết tại Quốc hội Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng cho biết: ” Tuy nhiên với chức năng là chủ sở hữu và chức năng quản lý nhà nước đối với Vinashin Chính phủ Thủ tướng Chính phủ một số thành viên Chính phủ đã có những thiếu sót khuyết điểm “. Rứa là đã rõ thiểu sót khuyết điểm thì chỉ nhắc nhở rút kinh nghiệm chứ kỉ luật mần chi. Dù Vinashin thua lỗ 5 tỉ đô thì cơ quan chủ quản cũng chỉ thiếu sót thôi không đến mức phải kỉ luật. Con người là vốn quí chứ 5 tỉ đô là cái đinh nói như ông Nguyễn Sinh Hùng cứ kỉ luật hết thì lấy ai mà mần việc.

Mới đọc tin cứ tưởng BCT quyết định không kỷ luật về Đảng thôi còn về mặt chính quyền có kỉ luật hay không cứ để Quốc Hội tự quyết. Té ra không. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thay mặt BCT đã chỉ thị cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng rứa rồi cứ rứa mà mần. Rứa mới sáng mắt ra. Nhại theo cụ Khổng Quốc hội nước ta là cơ quan quyền lực cao nhất mà không cao nhất không cao nhất mà cao nhất ấy là cao nhất vậy.

Chợt nhớ đến chuyện cô Kim Ngân kiện cô Trần Thuỳ Dương thấy chẳng ra làm sao. Người ta mới lừa dối chứ có lừa đảo chiêm đoạt tài sản gì đâu. Có chục triệu đồng cô Thuỳ Dương đã trả lại người cho hoặc gửi cho cô “Lượm thật” hết rồi. Rứa mà cô Kim Ngân vẫn cứ đeo lấy kiện. Bác Nguyễn Trọng Tạo vốn yêu mến lực lượng chân dài đặc biệt chân dài ti vi cũng đã phải kêu lên: cô Kim Ngân quá thiếu lòng bao dung.

Hôm qua vào blog Nguyễn Hữu Quí thấy cô Kim Ngân còm rất dài. Toàn bộ cái còm không một chữ nào nhận ra thiếu sót chỉ “thiếu sót” như BCT nói thôi cũng không có. Tất cả lý lẽ của Cô Kim Ngân chỉ để kết tội cô Thuỳ Dương.

Trên tình đồng nghiệp nhiều ngươoì nói rồi tâm sự có khuyên nhủ có mắng mỏ có… thấy vẫn không có tác dụng gì. Thường khi hết tình người ta mới gọi nhau bằng đồng chí. Tui cũng rứa trên tinh thần đồng chí tui nói như ri: Đồng chí Kim Ngân hãy học tập lòng bao dung của BCT. Cơ quan chủ quản để Vinashin thua lỗ đến 100 nghìn tỉ bằng 1/20 tổng thu nhập quốc dân mà BCT của chúng ta vẫn kiên quyết khẳng định đó chỉ là thiếu sót và kiên quyết không kỉ luật ai. Đồng chí có thấy BCT của chúng ta giàu lòng vị tha đến thế nào không? Tại sao người ta mắc lỗi đã xin lỗi mà đồng chí vẫn cứ kiện cáo tùm lum. Mất 100 nghìn tỉ BCT còn không tiếc đồng chí tiếc gì một lời xin lỗi?

Lòng bao dung của BCT thật bao la đồng chí Kim Ngân nên ra sức học tập

Học sinh lớp 10

Xin lỗi cháu xin phép sửa 1 lỗi kĩ thuật trong cái còm trên:

Đoạn:

"(Hì hì chắc bác Khôi đang cười cháu rằng cháu đang học cáh viết cay nghiệt của bác YMH đây?"

Nay xin sửa lại:

"(Hì hì chắc bác Khôi đang cười cháu rằng cháu đang học cách viết cay nghiệt của bác Trần Mạnh Hảo đây?"

Các bác thông cảm cho cháu: Cháu muốn mọi chuyện phải rõ ràng. Ai sai ai đúng phải rõ ràng. Cháu thích bài của bác Lập hơn. Cháu không thích những chuyện ù ù cạc cạc u u minh minh rồi dĩ hòa vi quý...

Học sinh lớp 10

Cháu thì lại thấy không thể đồng tình với ông Tạo. Đọc toàn bài cháu thấy ông Tạo dường như đang cố "DIỄN" một cáh gượng gạo thế nào ý! Ông Tạo dường như đang cố đóng vai 1 ông bụt nhân từ đứng trên mọi người để đưa ra những lời DĂN (chữ của ông nhà văn Nguyễn Bá Cự) dạy mọi người dĩ hòa vi quý...

Trong khi đó bản thân ông Tạo lại rất lơ mơ vấn đề cần DĂN dạy.

Thứ nhất căn cứ vào đâu mà ông Tạo khẳng định rằng cô Dương tham gia cuộc thi viết "MTĐ của tôi" vì ham giải thưởng? Hay là ông "suy bụng ta ra bụng người"?

Thứ hai căn cứ vào đâu để ông khẳng định: "Oái oăm đây lại là một câu chuyện hư cấu (khi cuộc thi lại đòi hỏi chuyện có thật)."? Xin ông chịu khó đọc lại Thể lệ cuộc thi. Hay đơn giản và rõ ràng hơn xin ông đọc bài HẬU QUẢ CỦA MỘT CUỘC THI NỬA VĂN HỌC NỬA BÁO CHÍ Trần Đình Thu đăng trên trannhuong.com.

Thứ ba căn cứ vào đâu để ông khẳng định: "Sau chuyện vỡ lở Lượm thành Thùy Dương cô đã trở thành miếng mồi cho báo chí."? Hay cũng chỉ là chuyện "suy bụng ta..."? Quả vậy bởi chính ông cũng đang "xơi" cái miếng mồi này khi ông viết bài này trên blog của mình?

"DIỄN" nhất "KỊCH" nhất và "GƯỢNG" nhất là đoạn:
"Vì vậy mà tôi muốn kêu lên: Hỡi Người Xây Tổ Ấm hỡi tintuconline hỡi cô Lượm tội nghiệp… các người hãy dang rộng vòng tay mà ôm chặt lấy nhau!"

Tóm lại cháu thấy ông Tạo không biết thì cứ ngồi nhà uống rượu ngâm nga thơ phú hò vè chứ đừng DĂN dạy mọi người.
(Hì hì chắc bác Khôi đang cười cháu rằng cháu đang học cáh viết cay nghiệt của bác YMH đây? Quả thật cháu có "THÙ" với bác Tạo từ khi cháu đọc 1 cái còm của bác ấy trên trang của bác nguyenconghung khi mọi người phê phán ông NHÀ VĂN NGUYỄN MINH CHUYÊN về bộ phim LINH HỒN VIỆT CỘNG. Bác Tạo cũng DĂN dạy mọi người đại ý: Thôi cùng là đồng nghiệp đừng vạch áo nhau!!!)

Khải Nguyên

Rất đồng thuận với bài viết của Nguyễn Trọng Tạo. Dõi theo câu chuyện này nhiều lúc KN nghĩ dại: biết đâu khi cùng quẫn Thùy Dương khi không còn gì nữa (cả gia đình chồng con...) lòng tin với báo chí với xã hội với tất cả. Thùy Dương bị đẩy vào vòng lao lý bộ hình... cô ấy đi tự vẫn thì sao nhỉ? Nếu như thế thì lỗi này thuộc về ai??? Ai dám đứng ra nhận lỗi nhận tội mình gây nên hay tiếp tay không?

trongbao

Từ chuyện cô Lượm mới thấy cái văn hoá đối nhân xử thế của ta nhiều vấn đề quá! Cứ cho là cô bé này lừa đảo nhưng nếu mà đem truy tố thì phải đồng truy tố VTV và Tintuconline tội lừa đảo. Thế mà các vị ở nhà truyền hình và nhà báo mạng ấy làm như mình chỉ là kẻ bị hại đáng thương thôi! Thật đáng buồn…