19 TUỔI MÀ VIẾT QUÁ HĂNG!

Mấy tháng qua tôi rị mọ tìm tòi nhập liệu (và thuê nhập liệu) những sáng tác của mình vào thời kỳ trước khi có máy vi tính. Việc làm này nhằm "phục vụ" cho công trình sưu tập tổng tập sáng tác của chính mình từ năm 15 tuổi đến năm 60 tuổi với cả 2 bút danh Khôi Vũ và Nguyễn Thái Hải (Thời gian từ năm 61 tuổi được xem là "có lãi" sẽ làm sau). Đến nay vẫn còn 4 cuốn tiểu thuyết truyện dài chưa nhập liệu xong. Ngoài ra còn khoảng trên dưới một chục truyện ngắn bị thất lạc. Ước chừng tổng tập này sẽ vào khoảng 3500 trang A4 gồm 6 tập: Truyện ngắn Khôi Vũ Tiểu thuyết & Truyện dài Khôi Vũ Truyện ngắn Tuổi Hoa Truyện dài Tuổi Hoa Truyện ngắn thiếu nhi Nguyễn Thái Hải Truyện dài thiếu nhi Nguyễn Thái Hải.

Có người hỏi tôi tự làm Tổng tập cho mình và chỉ in một bản để làm gì? Tôi thực lòng trả lời: Để làm kỷ niệm trong gia đình và cũng nhân đó tự nhìn lại một đời văn của mình với đầy đủ hay dở vui buồn. 

Khó khăn nhất cho đến nay là sưu tầm những truyện ngắn thiếu nhi tôi đã viết và in trên tạp chí Tuổi Hoa trước 1975 ở miền Nam. Ngày ấy tôi có mua các bộ tạp chí Tuổi Hoa đóng tập để lưu trữ trong tủ sách nhưng vào những ngày đầu giải phóng quý vị "30 tháng 4" đã thu mất. Hỏi bạn bè thì cũng không ai còn. May sao gần đây có trang web Tuổi Hoa Hạt Nắng của một người yêu mến các sáng tác thiếu nhi của Tuổi Hoa cũ kêu gọi nhiều nguồn khắp nơi đóng góp bằng cách nhập liệu và đưa lên trang web này những sách đã in của Tủ sách TH (Nguyễn Thái Hải có 8 cuốn sách đều được sưu tầm đưa lên đầy đủ) và những truyện ngắn in trên tạp chí thiếu nhi này. Nhờ nguồn này tôi đã tìm lại được cho mình 4 truyện ngắn in một kỳ và 1 truyện in 5 kỳ. Tra cứu thêm thì có đến 3 truyện 1 kỳ và 1 truyện 5 kỳ đều được viết vào năm 1969 nghĩa là vào lúc tôi 19 tuổi!

Ngồi đánh máy vi tính những truyện cũ của mình tôi nhớ lại thời tuổi teen và là sinh viên. Năm ấy nửa năm đầu tôi học phần cuối năm thứ nhất trường Dược nửa năm sau thì lên năm thứ hai. Có lẽ do học những năm đầu còn chưa "nặng" bài vở nên mới viết hăng như thế (Và may mắn là được in báo). Xâu chuỗi với việc in cuốn sách đầu tay vào năm 1970 thì có thể bản thảo cuốn sách này cũng được bắt đầu viết vào khoảng cuối năm 1969. Ấy là nói về "lượng". Còn về "chất" thì thỉnh thoảng đang đánh máy tôi lại phải dừng lại một chút để mỉm cười với những câu văn (không biết bình luận thế nào!) với sự tưởng tượng (gọi là bịa cũng không sai) của mình. Có nhiều "lỗi" trong mấy truyện sưu tầm được nhưng tôi không sửa chữa gì cứ để nguyên (để nó thực sự là kỷ niệm). Về nội dung thì tôi "tổng hợp" được điều này: không hiểu sao bối cảnh và nhân vật mấy truyện ấy của tôi đều là những cảnh nghèo là những người nghèo tuổi thơ nghèo. 2 truyện còn có nhan đề có chữ "nghèo" nữa chứ đó là: Đêm trong xóm nghèo Nhà nghèo. Có thể vì ngày ấy tôi sống trong gia đình mình tương đối khá giả nên muốn tìm sự đồng cảm ở những trang viết về người nghèo chăng?

Hy vọng đến trước cuối năm nay bộ Tổng tập tự in một bản của tôi sẽ hoàn thành. Khi đó chắc sẽ mời một số bạn bè đến "xem" công trình tim óc 45 năm của mình nằm trong 6 tập sách bìa cứng và dày dặn. Chỉ để làm kỷ niệm cho gia đình. Tôi luôn bảo mình như thế. Giống như đã tự bảo mình chỉ nên nhận là một người sáng tác văn chương gạt hẳn qua một bên cái mỹ từ xưng tụng "nhà văn" mà ngày nay đã bị nhiều người làm cho "xấu xí" đi nhiều phần!

Xin giới thiệu với bạn bè một truyện ngắn viết cho thiếu nhi của tôi (với bút danh Nguyễn Thái Hải) đã in trên tạp chí Tuổi Hoa năm 1969.

 

Nhà nghèo

Truyện thiếu nhi của Nguyễn Thái Hải

(Tạp chí Tuổi Hoa số 103 năm 1969)

 

1

 

Ngồi bên bờ giếng con Lành đang mải vo gạo thì có tiếng sột soạt ngoài hàng rào bông bụt. Qua kẽ lá nó thấy thấp thoáng chiếc áo nâu của thằng Thụ rồi đầu thằng Thụ lấp ló. Lành bỏ giá gạo lại chậu nước bước đến bên rào. Có tiếng thằng Thụ:

- Chị hai...

Lành đưa tay vạch một khoảng trống giữa hàng bông bụt để hai chị em nó thấy mặt nhau. Gương mặt lấm lem của thằng Thụ hiện ra Lành hỏi:

- Qua đây chi giờ này mày? Chút nữa tao về...

Thằng Thụ đưa tay gãi đầu:

- Má nói em qua kêu chị hai xin về sớm một chút lo cúng cơm ba...

Lành nhăn mặt:

- Ai không biết. Nhưng hôm nay chủ nhật nhà ông Cả nhiều việc làm lắm. Có sớm cũng bảy giờ tao mới về được. Về nói má đi...

Thằng Thụ gật đầu rồi ngần ngừ đứng yên chưa chịu quay gót. Con Lành hỏi:

- Còn chuyện gì nữa?

Lại đưa tay gãi đầu (Cái thằng hay vậy ghê!) thằng Thụ ấp úng:

- Chi hai... u... ô... c... uốc... cờ uốc... quốc phải không chị hai?

Con Lành phì cười ừa một tiếng. Thế là thằng Thụ đỏ bừng mặt vù chạy nói vọng lại:

- Cười người ta hoài à...

Lành nhìn theo bóng em sắp khuất sau con ngõ nhỏ mới sực nhớ ra một điều vội gọi với theo:

- Ê Thụ lại tao nói cái này coi.

Thằng Thụ đang ngon trớn nghe tiếng gọi còn chưa chịu đứng lại ngoài nhìn. Nó tưởng con Lành kêu nó lại để chọc. Con lành hiểu ý em nói:

- Lại đây tao nhờ đưa cái này về cho má.

Bấy giờ thằng Thụ mới chịu trở lại đứng bên rào. Con Lành quay gót vào trong nhà bếp. dáng nó không được tự nhiên. Đến bên bếp con bé đứng lại dáo dác ngó chừng ra phía cánh cửa thông với nhà trên. Thấy không có ai nó mới dám bới trong đống tro lấy ra đồng bạc cắc năm đồng bụm chặt trong tay rồi trở lại hàng rào chỗ thằng Thụ đợi thật nhanh. Thằng Thụ hỏi:

- Gì đó chị hai?

Con Lành ngó chừng vào phía trong một lần nữa rồi mới dúi đồng cắc năm cho em nói nhanh:

- Về đưa má nghe nói của tao lượm được.

Thằng Thụ thấy tiền sướng lắm hỏi:

- Cho em một đồng nghe chị hai.

Con Lành không muốn em đứng lại lâu sợ bị bắt gặp mới nói:

- Ai biết được. về xin má đó. Nhớ nói của tao lượm được nghe.

Thằng Thụ ừa lớn một tiếng rồi quay chạy thẳng. Lúc này mặt nó đã hết đỏ nó đã quên hẳn nỗi mắc cở khi nãy.

Đứng lại một mình con lành đợi bóng em khuất hẳn mới trở lại bờ giếng tiếp tục vo gạo. Và nó nghĩ đến hồi nãy thằng Thụ hỏi nó đánh vần chữ QUỐC. Chà chắc thằng này học sang bài mới rồi. Coi bộ tiến dữ. Mình làm cô giáo coi vậy mà được. Mới có hơn tháng mà nó đã đánh vần được. Mà chắc là nhờ thằng ham học thành ra mới mau như vậy. Lúc nào về nhà chơi Lành cũng thấy nó ê a với cuốn sách đánh vần cũ mèm của con bé khi xưa. Lạy trời lạy phật cho thằng Thụ học giỏi...

 

2

Tiếng bà Cả tru tréo:

- Lần sau mà còn như thế tao trả mày lại cho má mày chừng đó thì đừng trách. Nhỏ ăn cắp trứng lớn ăn cắp bò. Gian dối chẳng giàu có được gì đâu. Cái thứ mày thì suốt đời nghèo mạt rệp. Xí!

Con Lành vừa bước xuống bếp vừa thút thít. Nó ngồi bệt xuống một góc bếp gục mặt vào hai đầu gối nức nở. "Cái thứ mày thì suốt đời nghèo mạt rệp". Nghèo! Lúc nào con Lành cũng nghe tiếng nghèo văng vẳng bên tai. Nghèo nên phải nghỉ học đi ở mướn nghèo nên chỉ được trả công thật ít so với công việc làm mà không dám kêu than nghèo nên bao lần mang tiếng gian mang tiếng ăn cắp.

Đồng bạc cắc năm đồng đồng bạc con Lành gởi thằng Thụ đưa về cho má đồng bạc mà con bé lượm được ngoài ngõ lúc đi chợ buổi sáng này đã khiến con bé bị một trận đòn nên thân. Hồi nãy khi con Lành xin ông bà Cả về sớm để lo cúng cơm ba nó và ông Cả bằng lòng. Ông Cả hiền lành lắm thấy thương con bé móc túi định lấy năm đồng bạc lẻ cho con bé về ăn quà mới hay túi trống không. Ông lấy làm lạ lắm nói:

- Kỳ quá tao nhớ rõ ràng hồi sáng này có bỏ túi ít đồng bạc cắc mà hổng lẽ lên xóm có chút xíu mà làm rớt hết...

Con Lành nghe buột miệng:

- Cái áo Cả mặc hồi sáng Cả đưa con giặt chiều này rồi mà Cả. Cái túi bị rách.

- Ờ vậy chắc là tao làm rớt hết rồi. Độ này già cả ưa nhớ trước quên sau quá.

Cứ như ông Cả thì việc này đến đây là xong rồi. Nhưng bà Cả còn nghi ngờ giọng ngọt:

- Con nói thiệt không đó. Có lỡ lấy thì cứ nói Cả bỏ qua cho. Chớ con giấu diếm Cả mà biết rõ Cả không tha đâu nghen.

Con Lành vâng dạ. Óc nó thoáng nghĩ thật nhanh. Chắc là ông Cả làm rớt tiền ngoài đường và nó lượm được thật. Nhưng chắc chắn không phải chỉ mình nó mà còn người khác nữa. Ông Cả nói trong túi có mấy đồng bạc cắc chớ đâu phải chỉ một đồng cắc năm. Không biết mình có nên nói thật cho ông Cả biết hay không nữa? Nói thật không chừng bà Cả lại nghi mình lượm được hết thì khốn. Để nghĩ xem nào. Bà Cả nói rồi: "Có lỡ lấy thì cứ nói Cả bỏ qua cho". Đó! Có ăn cắp bà Cả còn bỏ qua cho nữa là đằng này mình lượm được. Ừ thì nói thật đại đi cho rồi. Khỏi phải bận tâm suy nghĩ nữa.

Và con Lành nói thật và bà Cả đúng như con bé nghĩ nghi cho nó lấy hết tiền của ông Cả đánh cho nó một trận nên thân. Để rồi bây giờ con bé ngồi khóc một mình.

Chợt có người đập đập vào vai con Lành giật mình ngẩng lên mặt nó đầy nước mắt. Nước mắt cũng nhòa hẳn mắt nó nữa. Con bé phải chớp chớp mắt mấy cái hình ảnh mờ mờ của người đứng trước mặt nó mới hiện rõ ra. Vừa thấy người này con bé lại thút thít nấc nghẹn ngào. Người kia dỗ:

- Nín đi cưng để chị nói lại cho bà hiểu chị biết cưng không gian bao giờ cả.

Con Lành nín khóc ngay. "Chị biết cưng không gian bao giờ cả". Chỉ một câu đó thôi con bé thấy được an ủi rất nhiều nó quên tất cả từ những lời nhiếc mắng từ trận đòn và cho dù gì gì đi nữa con bé cũng quên được. Trong nhà này chỉ có mình cô Hai là hiểu được con bé thương con bé. Lành mến cô Hai lắm chỉ mong có cô ở bên cạnh mãi. Mà nào được cô Hai chỉ chủ nhật mới được về. Những lần bị đòn oan con Lành chỉ mong có cô Hai an ủi.

Con Lành đưa tay quẹt nước mắt:

- Cô Hai ơi em lượm được có năm đồng mà lỡ đưa về co má rồi bây giờ làm sao trả Cả được...

Cô Hai đỡ con bé đứng dậy:

- Đừng sợ cưng. Cô Hai nói với bà cho... Mà cũng tại cưng nữa nói thật cho bà biết làm gì...

Con Lành cúi mặt nó định nói là: "Vì má em vẫn dạy phải nói thật" nhưng thôi vì nó biết cô Hai thương nó mới nói thế mới trách nó khi nó nói thật. Ừ mà phải chi nó cứ không nói đi ai mà biết được.

- Rồi chừng nào cưng về nhà?

Tiếng cô Hai hỏi làm con Lành nhớ đến bữa cúng cơm ba nó giờ này chắc má với em nó đang nóng lòng đợi. Lành ấp úng:

- Cô Hai... xin cho em... về... nghe cô Hai...

Cô Hai cười móc túi lấy ra đồng bạc cắc mười dúi vào tay con Lành nói:

- Chị cho cưng... Cho riêng cưng thôi...

Con Lành ngập ngừng không dám lấy. Cô Hai phải nói:

- Cưng không lấy chị không xin cho cưng về đâu nghe.

Con Lành nghe hết hồn líu ríu nắm chặt đồng bạc miệng cảm ơn. Nó biết cô Hai không nói đùa. Cô kỳ lắm. Có lần Lành cũng nhờ cô Hai xin cho về nhà chơi một chút cô Hai nói được nhưng bắt con Lành phải nhận chiếc áo mới cô mua cho. Nó không dám nhận. thế là cô không giúp cho con bé được về. Cái áo cô đem trả và cô giận Lành đến cả tháng. Chủ nhật nào về nhà cô cũng không thèm nói với con bé một tiếng dù là lời sai bảo.

Con Lành cầm đồng bạc trong tay rồi cô Hai mới dặn:

- Về nhà đừng nói cho má biết bị đòn nghe sợ má buồn nghe cưng...

Con Lành vâng dạ rồi đi ra sau giếng rửa mặt mũi sửa soạn ra về. Nước giếng mát rượi. Con bé nghĩ thật nhiều đến bữa cúng cơm nó sắp dự. Nó thấy hình ảnh ba hiện ra.

 

3

- Nhà cô Hai sang lắm má có điện thắp sáng trưng.

- Bộ cứ nhấn cái nút là đèn sáng phải không?

- Dạ.

- Con có bật đèn lần nào chưa?

- Chưa đâu má. Hôm đó đi với bà Cả con đâu dám làm gì chỉ coi cô Hai làm thôi.

- Bàn ủi cũng bằng điện sao con?

- Dạ cắm vô một chút là nóng hổi ủi thiệt sướng. Con coi chị bếp dưới đó ủi đồ mà bắt thèm.

Thằng Thụ nãy giờ ngồi im giờ mới lên tiếng:

- Nhà cô Hai có tủ lạnh không chị hai?

- Tủ lạnh đựng trái cây với đồ ăn hả? Có chứ sao không! Còn làm nước đá được nữa đó.

- Thiệt không chị hai?

- Ai thèm nói láo mày tao thấy rõ ràng.

- Sướng quá! Tha hồ ăn nước đá...

Nói rồi thằng Thụ ngồi im mắt mơ màng. Chắc nó đang nghĩ tới cái tủ lạnh nhà cô Hai. Má con Lành không thế bà bàn đến chuyện hồi sáng này:

- Rồi con chịu lên ở với cô Hai không?

Con Lành chúm chím cúi mặt lí nhí:

- Chịu...

- Má cũng mong con chịu. Lên đó chắc là con được sung sướng hơn là ở với ông bà Cả. Má biết cô Hai thương con lắm.

- Rồi lâu lâu má đưa thằng Thụ lên chơi má hé!

Thằng Thụ chen vào:

- Lúc đó chị hai xin cô Hai cho em một cục nước đá trong tủ lạnh được không?

Con Lành cười đáp;

- Sao lại không được! Tao còn dạy mày bật đèn sáng nữa dạy mày mở quạt máy vù vù mát lắm...

Thằng Thụ cười. Nó như quên hết để chỉ còn nghĩ đến ngày nó theo má lên nhà cô Hai nơi chị nó giúp việc sau này.

Trời ơi! Cái tủ lạnh mở ra chắc là phải lạnh lắm. Cục nước đá nhất định là buốt cóng tay rồi. Mút hết chắc đã thèm lắm. Còn cái quạt máy nữa chứ đi đường hẳn là nóng nực mở quạt máy vù vù sướng ghê đi! Ước sao ngày ấy mau đến...

Má con Lành hỏi:

- Mày chịu để chị mày lên làm cho cô Hai không hả Thụ?

- Gì má?

- Thằng này kỳ không? Tao nói mày không nghe gì hả? Nãy giờ mày ngồi nghĩ gì vậy?

 

4

Tuần trước cô Hai về có nói chuyện với ông bà Cả và má con Lành xin đem nó lên giúp việc nhà ở Sài Gòn và được mọi người ưng thuận thì tuần này mới sáng sớm chủ nhật cô Hai đã có mặt ở nhà ông bà Cả. Con Lành được cho về nhà sửa soạn dề đạc và từ giã má với em nó hầu chiều nay lên Sài Gòn. Con bé mừng lắm ba chân bốn cẳng về nhà thật mau. Má nó còn chưa ra chợ bán hàng thằng Thụ nằm võng tập đánh vần:

- U... ô... c... uốc... Cờ uốc quốc... i... a... ia... gờ... ia... ghia...

Con Lành đẩy cửa bước vào nó vừa nghe thằng Thụ đánh vần chữ "gia" thành "ghia". Con bé trong phút chốc quên là mình sắp ra đi bước đến bên em cú ngay vào đầu thằng bé một cái nói:

- G... i... gi... a... gia chớ ghia cái gì! Đồ ngu! Dạy một lần rồi mà chưa nhớ. Lần sau còn vậy tao cú ba cái chớ đừng nói một.

Thằng Thụ dưa tay che đầu nhìn chị:

- Chị hai cú người ta đau thấy mồ lỡ quên chớ bộ. Bị nó giống chữ "kia" quá. Cờ ia kia thì phải gờ ia ghia chớ!

Con Lành nổi nóng:

- Không có "ghia" gì hết. là "gia" nhớ không?

Thằng Thụ nín khe nó sợ chị nổi nóng lắm. Ít ra nó cũng bị ăn mấy cái bạt tai tuy rằng sau đó thế nào con Lành cũng dỗ em bằng mấy cái bánh. Con bé vẫn hay thế nổi nóng lên là đánh em nhưng xong lại mua bánh kẹo dỗ dành. Thụ thích ăn bánh kẹo lắm chứ nhưng đổi bánh kẹo bằng mấy cái tát thằng bé thấy nó lỗ vốn.

Má con Lành hỏi:

- Về nhà có chuyện chi vậy con?

Con Lành bây giờ mới nói:

- Má cô Hai nói con về thu xếp đồ đạc rồi chiều đi Sài Gòn đó má.

Con Lành vừa nói xong má nó đã khựng lại nhìn sững con. Chiều nay đi rồi sao? Từ ngày nào tới giờ má con mình có bao giờ xa nhau lấy một ngày. Ngay cả khi con phải sang ở mướn nhà ông bà Cả để trừ lần tiền nợ lo đám tang cho ba con má cũng ráng ngày qua thăm con một lần cho đỡ nhớ. Vậy mà... Chiều nay con đi Sài Gòn... Đường xa quá... Biết chừng nào má mới lên thăm con được đây?

Con Lành thấy má cứ nhìn mình mắt hơi ngấn lệ nó hỏi:

- Sao vậy má?

Má nó gượng cười:

- Không sao hết. Bụi vô mắt má. Thôi để má lo thu xếp đồ đạc cho con.

Rồi bà quay vào trong đến bên chiếc rương nhỏ lục lọi. Còn lại thằng Thụ gợi chuyện:

- Chị hai lên Sài Gòn chiều nay thiệt sao?

Cái thằng kỳ! Hỏi câu nào cũng "thiệt sao?" làm như Lành ưa nói láo với nó lắm vậy. Phải là ngày thường chắc Lành đã cú cho em một cái rồi. Nhưng hôm nay bây giờ Lành sắp ra đi nó không muốn để lại một cái gì không đẹp cho em. Con bé gật đầu ừa một tiếng rồi thôi.

- Chừng nào em với má lên chị nhớ xin cho em cục nước đá nghe chị hai.

- Ừa...

- Chị dạy em mở quạt máy nữa nghe...

- Ừa...

- Chị dạy em mở đèn sáng nữa.

- Ừa...

Thằng Thụ hỏi một thôi rồi nín. Nó đứng im như để nghĩ xem coi còn gì để hỏi chị nữa không? Con Lành nhìn em nó thấy trong lòng nao nao. Nhìn vào trong má nó đang lui cui vuốt cho thẳng mấy cái áo của nó xếp vào giỏ. Con Lành muốn khóc quá. Nó thấy muốn ở lại.

Ra đến bến xe khi cô Hai hối đem đồ lên thì con Lành không giữ được nữa òa ra khóc. Má nó với thằng Thụ đứng bên nhau dưới gốc cây vú sữa nhìn nó không nói gì. Cô Hai cũng nhìn nó lắc đầu e ngại:

- Sao vậy cưng?

Con Lành không đáp nó nhìn cô Hai rồi nhìn má với em thật lâu. Cô Hai lại hỏi nó:

- Chị hỏi thiệt cưng cưng có chịu lên ở với chị không. Chị không ép đâu!

Má con Lành thấy cô Hai nói vậy thì vội bước lại đáp thay:

- Thôi cô Hai à cô để ý làm gì. Con nhỏ mới phải xa tôi lần đầu nên mới vậy chớ lên đó ít ngày nó quen ngay. Tôi đã hứa với ông bà Cả với cô Hai là cho nó lên ở với cô Hai là nó phải lên. Nó cũng chịu vậy rồi mà.

Giọng cô Hai thật hiền:

- Không sao đâu dì. Nếu em nó thấy xa dì không được con chịu để em nó ở lại con không buồn gì đâu. Trên con đâu phải thiếu người chẳng qua con thấy em nó ở với ba má con hơi cực con muốn nó được sung sướng...

Má con Lành quay sang nói:

- Đó con nghe chưa con. Cô Hai thương con vậy đó lên ở với cô Hai nghe con.

Cô Hai nói thêm:

- Chị để tùy cưng đó cưng nghĩ đi rồi nói cho chị biết. Lên với chị hay ở lại cũng được chị không buồn cưng đâu.

Con Lành cúi mặt. Nó nghĩ thật lung. Lên Sài Gòn hay ở lại? Con bé rối quá. Đèn điện sáng trưng đàn dầu lù mù. Tủ lạnh quạt máy mát rượi nhà tranh oi nồng quạt nan rách nát... Cô Hai những người dưng kẻ lạ khác... Má thằng Thụ... Dáng gầy gầy của má gánh hàng lúc đi ngang nhà ông bà Cả ngoái nhìn nó... Giọng ê a đánh vần của thằng Thụ: "Cờ uốc quốc... Gờ ia ghia"...

Thấy con bé tần ngần mãi má nó hối:

- Đi với cô Hai nghe con...

Con Lành nhìn má nó đọc được trong đôi mắt của má nó một sự giả dối ở câu nói vừa rồi. Con biết rồi má đâu muốn con lên Sài Gòn nhưng má muốn con được sung sướng má mới nói thế. Sáng này khi nghe con nói sắp lên Sài Gòn má chẳng rướm lệ đó là gì. Má ơi con biết má thương con... Và con con cũng thương má nữa...

Nước mắt tự nhiên trào tuôn thật nhiều con Lành như không còn biết gì nữa. Nó chỉ thấy má nó đang đứng trước mặt thằng Thụ đứng cạnh. Nó ôm chặt má:

- Con ở lại với má má ơi!

Má nó ôm con bà cũng muốn khóc:

- Nhưng má nghèo con phải chịu khổ...

Con Lành trả lời trong tiếng khóc:

- Nhà mình nghèo con khổ nhưng con được gần má được thấy má hoài... Má không thương con sao má?

Má con bé không trả lời. Hai mẹ con ôm nhau khóc. Thằng Thụ không biết gì cũng khóc theo.

1969

Khôi Vũ

Cám ơn các bạn đã chia sẻ. Cuối năm nay xong Tổng tập 1 bản KV sẽ khoe (dưới nhiều hình thức) đến các bạn.

Phạm Quang Trung

Truyện hay ở chỗ phù hợp với tuổi teen chân thật và xúc động. Mới 19 tuổi đã thành hình nhà văn Thái Hải trong tương lại rồi. Xin chúc mừng. Cả cái ý định làm Toàn tập một bản duy nhất nữa. Mong sớm được thấy hình hài công trình lao động bền bỉ vài ngàn trang suốt hơn 40 năm ròng.

Vĩnh Thông

Chúc chú sớm thực hiện được bộ tỗng tập của mình. Đúng thật quãng đời đã qua là một kỉ niệm - kỉ niệm đẹp. Khi con người đã bước qua nửa cuộc đời sẽ tự tìm lại cho chính mình những điều đẹp đẽ đó mặc dù biết rằng tìm lại không để làm gì cả và có tìm được đi chăng nữa cũng chỉ còn là những kí ức nhưng ta vẫn tìm. Việc tìm lại những tác phẩm của chú chắc cũng không ngoài suy nghĩ đó. Xin chia sẻ cùng chú ! Chúc vui ! V.T

Dạ Thảo Linh

Lâu rồi không viết truyện thiếu nhi đọc truyện này nước mắt ràn rụa. Nhớ hồi nhỏ ở quê không biết nước đá là gì lâu lâu mới có mưa đá chạy ra lượm được một cục mút lấy mút để. Thương thằng Thụ quá đi anh Hải ơi.