Ai nhột thì cứ "xổ nho"!

Bạn thơ Kha Tiệm Ly (Tiền Giang) vừa gửi tặng KV tôi 2 bài phú. Là sáng tác nhưng nội dung bài phú lại rất "tin văn". Vì vậy khoivudongnai post lên trang để ban bè cùng đọc gọi là chút "cà phê cuối tuần" thư giãn và ngẫm nghĩ sau mấy ngày "nhức đầu" vì những nhiễu sự văn chương. 

(Vì trang khoivudongnai chỉ thỉnh thoảng mới giới thiệu sáng tác của bạn bè nên mời các bạn đọc thêm bài phú thứ hai của KTL trên trang cauganh.vnweblogs.com trong thư mục riêng của anh)

 

Kha Tiệm Ly

VĂN “HÀNH”

  

Trộm nghe:

Thế nhân vốn một mặt muôn lòng

Văn chương cũng năm đường bảy ngõ!

Trò đời đã nhiều chuyện lá lay

Con tạo lại bày trò cắc cớ!

 

Nhớ xưa

Bao thi nhân hùng khí chưa mờ

Bao kiệt tác ngôn phong còn rõ.

Đồ Chiểu đâm mấy thằng gian bút thép chẳng tà

Cử Trị mắng bao phường nịnh lòng son vẫn tỏ.

Hịch Tướng Sĩ sông Bạch Đằng nước cuộn sóng gào

Cáo Bình Ngô núi Chí Linh cây rung lá đổ.

“Văn dĩ tải đạo” lời cũ thường khuyên

“Đức khả thắng tài” kẻ sau chẳng nhớ!

 

Thế mà nay

Học hành đôi chữ lem nhem

Văn vẻ ba xu ú ớ.

Vỗ bụng khoe ráp được vần ngược vần xuôi

Vểnh tai thích nghe nịnh lời nầy lời nọ.

Văn nghe giống nước mắm chấm dùi

Thơ đọc như thầy chùa gõ mõ!

Không rành luật đối cũng xưng mầy đó ta đây

Chẳng sạch vần gieo cũng vô hội nầy hội nọ.

Thơ in vài tập chừng như đội đá vá trời

Văn viết đôi bài đã vội khua môi múa mỏ.

 

Vậy mà

Báo tháng thường đăng

Báo ngày chẳng bỏ!

Chỉ tội người nghe con ráy lùng bùng

Chỉ thương người xem con ngươi lổ đổ!

Ráng banh miệng mà cười chẳng ra cười

Cố xệch môi mà khổ không ra khổ!

Vinh chăng?

Đi xe đời mới đặt đít sướng mông

Ở nhà lầu cao ngẩng đầu trật cổ!

 

Như ta đây

Dù cái thi cái phú chưa đầy lá mít lá mơ

Nhưng cái nghĩa cái tâm khá hơn loài sâu loài bọ.

Ghét quân khẩu Phật tâm xà

Ghét phường miệng hùm gan sứa.

Không dè lời cứ thẳng mực tàu.

Theo đúng thước làm đau lòng gỗ!

Bao năm “bán phổi” đệ tử mấy ngàn

Một thuở khua chèo bạn bè vô số.

 

Ngặt vì

Kết bạn thì “Tri mãn nhân gian”

Ngoảnh mặt lại ”Vô thân tứ cố”!

Không độ nổi những kẻ cúi lòn

Chẳng theo kịp mấy thằng bợ đỡ!

Chẳng bù cái mũi có giàm

Không giống đồng xu có lỗ!

Chẳng phải bành voi mặc kẻ leo lên

Không như trôn đĩ mạnh ai nấy xỏ!

 

 

Dù cho

Thời buổi nầy mà rách dép rách giày

Xe đạp nọ luôn trật sên trật chó!

Dù áo Tử Lộ (!) còn đành mạn cổ vá vai

Nhưng mặt Nhan Hồi (2) không dễ bôi vôi trét nhọ.

 

Đã từng

Văn chương treo ở đầu giàn

Bút mực đem quăng một xó.

Nào chê bai chữ nghĩa rẻ như bèo

Mà tức khí vàng thau cùng một rọ!

 

Khổ vì

Muốn hoàn lương mà nghiệp đĩ cứ đeo

Muốn quăng bút mà đường văn còn nợ!

Sá gì gạo vét mòn lon

Thây kệ giày đi há mỏ!

Đêm dài lắm mộng ai rằng Vương Khải (3) là vui?

Nước sạch cành hông ai bảo Vĩnh Kì (4) là khổ?

 

Thôi thì

Mặc ai pha muối pha đường

Mặc nó lộn vừng lộn đỗ.

Tự hào vì thứ ta đủ mà họ không cần

Kiêu hãnh bởi điều họ dư mà ta không có!

 

Xem xong

Ai nhột thì cứ “xổ nho”

Ai khoái thì xin cổ võ!

 

 

KHA TIỆM LY

 

Chú: 

(1) Tử Lộ: Học trò nghèo của Khổng Tử.

(2) Nhan Hồi: Học trò giỏi của Khổng Tử

(3) Vương Khải: (thường đi với Thạch Sùng) hai người giàu nhất một thời của Trung Quốc đêm luôn sợ trộm mà ngủ không yên.

(4) Khải Kì: Vĩnh Khải Kì người nghèo thường uống nước suối ăn rau rừng mà lúc nào cũng vui ca hát.


MẠN NGỌC

Tôi đồng ý với bạn Phiêu Vân về "đối" của phú. nhưng "đối ý" quá nhiều mà không đối từ thì người xem đánh giá bút lực của tác giả.

dù thế nào VĂN HÀNH cũng là "tô phở" ngon miệng khó kiếm ở thời buổi nầy.

chu mạn ngọc

PV_TLD

Phú là một dạng đối ý làm chủ yếu đối thanh cũng cần nhưng không cần đến quá ư chặt chẽ như đối của thơ Đường Luật. Hiện nay vẫn còn không ít người nhầm lẫn nên đòi hỏi chặt chẽ như vậy là chính đáng. Chính đáng ở đây có nghĩa là họ không cố tình bắt khó mà thật ra vì họ chưa hiểu đấy thôi. Chẳng qua vì hiểu chưa thấu nên lấy cái này gắn cho cái kia mà thôi.

Bác Khôi Vũ và bác Trần Trung Bình cho tôi ké cái ghế thưởng thức tô phở này với. Ngon tuyệt!!!

Phieuvan_Thlangdu

khoivudongnai

Chủ nhà rất khoái khi các bạn có ý kiến qua lại về học thuật trên trang của mình. Cảm ơn Hoàng Lan Trần Trung Bình...

tran trung binh

TB nầy đồng ý với bạn Hoàng Lan là mình cứ phê bình dù mình làm không được. cũng như TB nầy nấu phở không được nhưng vẩn có quyền nói tô phở nầy ngon dở! Có diều MÌNH KHEM CHÊ CÓ ĐÚNG KHÔNG MỚI LÀ CHUYỆN CẦN BÀN.

Bân Hoàng Lan nhận xét là Hịch Tướng sĩ và Bình Ngô Đại Cáo mà cho trước Đồ Chiểu. Phan Văn Trị là "đảo lộn lịch sử" thì không ổn rồi!Đâu có cần thiết "thứ tự" như vậy đâu bạn Hoàng Lan?

"thầy chùa" mà đồi với "nước mắm" thì lại quá hay quá diễu cợt cớ sao lại không ổn?

Bạn lại nói dùng CÁI tâm CÁI phú "thì gượng quá". Tôi nghĩ khác với bạn: Tác giả dùng hai chữ nầy lại RẤT HAY LÀ KHÁC! vì nó mang tính cách COI THƯỜNG đó bạn ạ.

"Không độ nỗi những đứa cúi lòn.

Chẳng theo kịp mấy thằng bợ đỡ"

Hai câu nầy nghĩa gần giống nhau nhưng theo TB tôi hiểu là ý của tác giả là MUỐN NHẤN MẠNH MUỐN LẬP LẠI. Các bài phú của những bậc tiền nhân cũng thường như vậy mà!

Về câu kết thì bạn có nhận xét khá chi lilà "đối thanh không chuẩn:

"Ai NHỘT thì CỨ XỔ NHO
Ai KHOÁI ............"

Đúng đấy BẠN Ạ. NHƯNG BẠN QUÊN ĐÂY LÀ câu kết đó là lời nhắn của tác giả với bạn đọc (Trên có hai chữ "xem xong") KHÔNG CẦN PHẢI ĐỐI đâu. bởi bài phú trên ý tình của tác giả là đã chấm dứt ở hai câu in xiêng ở trên rồi (" tự hào... không có)

Trong những bài phú văn tế... cuối cùng thường có những câu:" Phúc duy. cung hỉ" ô hô thượng hưởng.."... có cần đối đâu?

Không chừng... khẩu vị bạn hơi khác thường đó!

Lâu lắm TB tôi mới ăn được "tô phở" ngon thế nầy. Nhưng dù sao đó cũng là khẩu vị riêng của TB tôi. Kính mong những "thực khách" chuyên nghiệp cho ý kiền.

Kính

trần trung bình

abc

Bạn Tục Tử quá lời rồi! Hoàng Lan chỉ góp ý chứ đâu có dạy đời ai! Nói như bạn thì cứ phải "làm" được thì mới có quyền góp ý người khác sao? Hoài Thanh có "làm" thơ đâu mà góp ý với các nhà thơ thật tuyệt! Góp ý của bạn làm "rác" trang của chủ nhà đấy!

tục tử

Cái bà nội Hoàng Lan này bà viết được không? Người ta làm ra sẵn rồi mình bươi móc thì hay lắm bà nên nhớ là nhân sinh vô thập toàn bà hay quá thì bà viết đi.
Người VN mình thường hay có cái thói "phê bình" tào lao làm thì chả được mà người ta làm thì cố bươi móc vạch lá tìm sâu vạch lông tìm lỗ
Những kẻ đó mới thật là bịm nếu có thực tài thì chứng tỏ đi chứng tỏ là mình hơn người ta đi
Được chút hiểu biết đem ra vênh váo
Đúng thật là
Đất tốt trồng cây rườm rà
những người quân tử nói ra dịu dàng
đất xấu trồng cây khẳng khiu
những người thô tục nói điều phàm phu

Khôi Vũ

Vĩnh Thông cứ "vô tư" đem về nhà mình thôi. Chúc học giỏi và vui khỏe nhé!

Vĩnh Thông

Chú Khôi Vũ ơi cám ơn chú đã giới thiệu bài này đến bạn đọc bài này VT thích lắm chú có thể cho cháu "rinh" nó về blog mình được không ạ ?

Hoàng Lan

Bài phú khá hay có khẩu khí. Tuy vậy đôi chỗ phép đối chưa chỉnh:

Hịch Tướng Sĩ và Cáo Bình Ngô có trước lại đặt sau Đồ Chiểu Phan Văn Trị ấy là đảo ngược lịch sử; đem thầy chùa đối với nước mắm thì không ổn. Cái nghĩa cái tâm thì nghe được nhưng dùng từ cái thi cái phú thì gượng quá.Tại sao tác giả lại than "chẳng theo kịp mấy thằng bợ đỡ"? (dù có ý mỉa mai chăng nữa thì theo cấu trúc đối câu phú ấy có nghĩa tường minh). Hai câu kết đối thanh không chuẩn: Ai nhột và ai khoái cùng âm trắc không đối.Kính mong Kha Tiệm Ly sửa cho
Hoàng Lan

tranhoangvy

Gửi anh Khôi Vũ

Ông bạn Kha Tiệm Ly của tôi "thâm nho" thế này thì "tức khí" muốn "xổ nho" cũng ngại thật.Bài phú rất thời sự và cũng đúng quá còn gì. Chúc anh Kha Tiệm Ly và lão "chủ nhà" luôn vui khỏe. Tình thân