Lê Thủy tiếp tục "thách thức" làng văn!

Nhớ hồi mới phát hiện vụ Lê Thủy ăn cắp truyện của người khác đề tên mình đăng "báo nhà" có vài nhà văn bạn đọc lên tiếng cho rằng nên tha thứ mở cho kẻ cắp này một con đường sống... Thật đáng quý những tấm lòng độ lượng ấy nhưng càng ngày kẻ cắp văn càng lộ ra bản chất con người mình là không thể "cải tà quy chánh" chắc hẳn quý vị sẽ phải nghĩ lại.

Lạ là việc loại trừ "con sâu" này ra khỏi làng văn sao vừa chậm vừa không dứt khoát. Một tờ báo văn chương trẻ ở TP HCM vẫn đăng sáng tác (?) của kẻ cắp chừng như để câu khách để bán báo? Và gần đây nhất kẻ cắp vẫn chưa bị địa phương xử tội lại còn tiếp tục ăn cắp truyện của người khác và tiếp tục cho đăng "báo nhà". "Nạn nhân" mới của Lê Thủy lần này chính là đương kim Phó chủ tịch Hội Nhà Văn VN Nguyễn Quang Thiếu! Đó là chưa kể lời lẽ của kẻ cắp trong bản kiểm điểm tội của mình với cấp trên ở địa phương cứ như một người cõi trên đang "soi" và "thử" cả cái làng văn Việt này vậy!

Mới bạn bè đọc thông tin mới đưa lên vanvn.net để tường minh sự việc.

 

Vụ đạo văn ở tạp chí Nâm Nung: Ngoan cố và trắng trợn

Hoàng Thiên Nga 

VanVN.Net - Trong cuộc điện thoại “thú tội” đạo văn với phóng viên báo Tiền Phong Lê Thủy (Trưởng ban biên tập tạp chí Nâm Nung) vừa khóc vừa hứa không bao giờ dám tái phạm! Nhưng sau lá thư gửi tới VanVN.Net mong chuyển lời xin lỗi đến các nhà văn bị Lê Thủy “cầm nhầm” tác phẩm và bản tự kiểm điểm gửi tới Lãnh đạo Hội văn học - Nghệ thuật tỉnh ĐăkNông thì ngay trong cuốn tạp chí Nâm Nung số tháng 4-2011 vừa mới phát hành lại tiếp tục cho in 2 truyện ngắn  có nội dung giống tới 90% tác phẩm  của nhà văn Nguyễn Quang Thiều và tác giả Hồ Thị Ngọc Hoài kí tên Lê Thủy và bút danh Nguyễn Thư Tuệ Anh (tên con gái Lê Thủy)! Vụ “đạo văn” này đã kéo dài trong suốt một thời gian dài khiến nhiều người trong và ngoài giới văn chương bất bình. Để không làm mất quá nhiều thì giờ của bạn đọc vào câu chuyện đáng buồn này VanVN.Net xin đưa bài viết do nhà báo Hoàng Thiên Nga mới gửi ra hy vọng sau đây vụ việc sẽ đi đến một kết thúc thỏa đáng.

Trích ghi âm trưa ngày 9-4-2011 Lê Thủy điện thoại cho phóng viên báo Tiền Phong:

(xin nói thêm đây chính là đoạn băng ghi âm đã được phóng viên báo Tiền phong gửi VanVN.Net. Còn phía Lê Thủy cùng với lá thư gửi VanVN.Net với những lời xin lỗi các nhà văn cũng có gửi kèm một file được chú thích là gỡ ra từ băng ghi âm của mình. Nhưng sau khi đọc văn bản của Lê Thủy và nghe băng ghi âm của nhà báo Hoàng Thiên Nga để đối chiếu thì không hề khớp nhau. Vì cả hai bản gửi đến đều quá dài chỉ xin trích một đoạn rất nhỏ để bạn đọc tự so sánh)

Phóng viên: Công tác Trưởng ban Biên tập đối với em có vừa sức không?

Lê Thủy: Dạ có em thấy hợp lý và vừa sức!

(Đoạn trong bản Lê Thủy gửi đến:

HTN:  Em nghĩ cái chức Trưởng Ban Biên tập có phù hợp với em không?

LT: Dù có vì lý do gì đi chăng nữa thì với một kẻ “đạo văn” không đủ tư cách đạo đức để làm Trưởng Ban Biên Tập. Nhưng với trình độ thì em thấy phù hợp với khả năng mình và thậm chí còn làm tốt hơn vì ít nhất là không một tác phẩm “đạo văn” nào có thể qua được mắt em. Ngoại trừ khi em cố tình làm đều đó. Vì đã có nhiều tác giả “đạo văn” gửi bài đến tạp chí. Em gạch những đoạn “đạo văn” những ý và trích dẫn đã được in trong truyện nào của nhà văn nào rồi gửi lại cho tác giả   em làm chính xác như thế thì  có  tác giả nào dám gửi tác phẩm “ đạo”  đến nữa hả chị?)

Phóng viên: Vậy cần quái gì lấy chuyện người khác ký tên mình làm chị?………Bây giờ em có thể tự nói ra một câu xin lỗi thật chân thành không?

Lê Thủy: Dạ em sai rồi em xin lỗi các anh chị. Do suy nghĩ ngốc nghếch lại thích các truyện của các anh chị quá nên không kìm chế được bản thân mình nên ….mong các anh chị rộng lượng bỏ qua và tha thứ cho em.

Phóng viên: Với vị trí Trưởng ban biên tập em nói thế nào để người ta yên tâm là sau này chuyện đó sẽ không lập lại nữa?

Lê Thủy: Bây giờ em không nghĩ được nhiều như vậy đâu chị! Em cảm thấy như vậy đã quá sốc với em rồi em không lường được hậu quả của việc mình làm gây ra…

Phóng viên: Em không nói được một câu là sau này em không bao giờ tái diễn việc đó nữa à?

Lê Thủy: Dạ có sau này em không bao giờ tái diễn việc đó nữa!

Phóng viên: Chứ không thì để em ngồi ghế đó sau này người ta không để ý em lại liên tục cho đăng đầy những chuyện như thế nữa thì sao?

Lê Thủy: Em hứa là sẽ không bao giờ tái diễn những việc như vậy đâu ạ!

 

       Khóc lóc ăn năn hứa hẹn tưởng đến thế là cùng! Vậy mà mở cuốn tạp chí Nâm Nung số 70 được phát hành vào đầu tháng 5-2011 ra tôi choáng váng! Chỉ cần gõ vài chữ vào Google kết quả lập tức hiện ra: Truyện ngắn Bình yên những khu rừng kí tên Lê Thủy được “xào” lại từ tác phẩm của nhà văn Nguyễn Quang Thiều. Còn truyện ngắn Thung xưa ngày cũ đăng dưới tên đứa con gái 3 tuổi của Lê Thủy hầu như là bản sao nguyên gốc chỉ xén bớt phần đuôi truyện ngắn Thung xưa của Hồ Thị Ngọc Hoài một cô giáo dạy Văn ở Nghệ An từng đoạt giải nhất cuộc thi truyện ngắn của tuần báo Văn Nghệ.

       Kinh hoàng trước hiện tượng này tôi tiếp tục truy tìm nguồn gốc những bài ký tên Lê Thủy đăng trên tạp chí Nâm Nung khi cô này bắt đầu gửi bài cộng tác từ giữa năm 2005 tới nay ngoài số truyện “cắt dán” đã bị phát hiện trước đây. Quả nhiên “gõ đâu ra đó”. Nạn nhân là các nhà văn nhà chính trị nhà nghiên cứu từ trong cho tới ngoài nước. Truyện ngắn “Đi trong giấc mơ” ký tên Lê Thủy đăng trên Nâm Nung số 23 tháng 11-2006 cóp gần nguyên văn truyện ngắn cùng tên của Trần Thị Kim Lan post lên mạng từ tháng 11-2005.  Truyện “Năm mươi ba nốt nhạc vui” cóp từ “Đứa trẻ thứ năm mươi ba” của Giả Bình Ao “Ơi rừng chính là Rừng ơi” của Hoàng Kim Ngọc “Tây Nguyên chiến trường của Cách Mạng Việt Nam” phần lớn chép từ bài giảng của TS Hà Minh Hồng…

Trích đoạn bản tự kiểm điểm Lê Thủy viết ngày 24-4-2011:

Kính gửi: Lãnh đạo Hội văn học - Nghệ thuật tỉnh Đăk Nông

          Tôi tên là Võ Thị Lệ Thủy

          Bút danh : Lê Thủy

 

Chức vụ: Trưởng Ban Biên Tập

           Hiện đang công tác tại Hội Văn học – Nghệ thuật tỉnh Đăk Nông

          Nay tôi viết bảng kiểm điểm này để kiểm điểm lại những việc vi phạm của bản thân trong thời gian qua như sau:

          Lúc đầu tôi lên kế hoạch “đạo văn” chỉ là để bảo vệ cái “thánh đường” văn chương mà tôi hằng tôn thờ ngưỡng mộ. Ham đọc nên tôi phát hiện ra sao lại quá nhiều những bài viết quá giông giống nhau như thế này thật giả lẫn lộn. Tôi cũng đã “kêu gào” báo chí cũng đã nhiều lần lên tiếng nhưng mọi việc đâu vẫn vào đấy. Tôi muốn “mình là vật hy sinh” để nói với ai đó còn nhăm nhe “đạo văn” rằng khi dính vào “đạo văn” thì chỉ có mất chứ chẳng được lợi lộc gì đâu “mua danh ba vạn bán danh ba đồng” “lưới trời lồng lộng”. Tác phẩm nó hiển diện ra đó lúc này không phát hiện được rồi cũng có lúc tình cờ rồi người ta cũng sẽ phát hiện ra thôi. Đừng dại dột. Tôi muốn nạn “đạo văn” không còn có đất sống. “Thánh đường” của tôi sẽ trở về vẹn nguyên những gì tốt đẹp nhất. Thứ hai tôi cũng tò mò muốn biết những tính cách thật của các nhà văn đằng sau những tác phẩm hết sức nhân văn mà tôi đang đọc. Những tác phẩm họ viết hay đến thế đẹp đến vậy cao cả và đầy yêu thương con người thế thì ngoài đời họ sẽ đối xử với nhau như thế nào nhỉ? Thứ ba tôi muốn Hội trung ương quan tâm nhiều hơn nữa đến Hội văn nghệ địa phương. Các hội Văn học – Nghệ thuật Trung ương cũng nên nhín chút thời gian ngó qua thử các Hội địa phương hoạt động như thế nào. Chứ cứ ai mải người nấy các nhà văn chẳng bao giờ chịu đọc văn của nhau thì lấy đâu ra nhận xét khách quan nên lần nào đến kỳ xét kết nạp Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam cũng ì xèo chuyện nọ chuyện kia. Hội nhà văn cần quan nhiều tâm hơn nữa đến các hội địa phương và khi xét chọn kết nạp một Hội viên hay đánh giá một tác giả tác phẩm hãy nhìn vào tác phẩm cùng những đóng góp của họ cho nền văn học nước nhà chứ đường nhìn theo cảm tính yêu ghét mà bình xét….

      Trao đổi với Xí nghiệp in Đắk Lắk tôi được biết bản thảo Nâm Nung số tháng 4-2011 mới đưa đến XN In ngày 28-4-2011 tạp chí giao về ngày 8-5-2011. Mở trang đầu cuốn tạp chí Nâm Nung số tháng 4/ 2011 phần trị sự cho thấy nhân sự chưa có gì thay đổi vẫn Tổng biên tập Khúc Ngọc Vĩnh; Trưởng ban biên tập: Lê Thủy. Tôi chất vấn ông Lê Tiến Dị phó Chủ tịch Hội VHNT Đắk Nông vì sao việc Lê Thủy đạo văn đã bị xới lên từ đầu năm rồi nóng sùng sục văn đàn cả nước hơn một tháng qua mà mãi tới nay cô ta vẫn còn ngự trên cái ghế Trưởng ban biên tập tạp chí để tiếp tục cho đăng những truyện ngắn vi phạm bản quyền công khai như vậy? Ông Dị bàng hoàng cho biết chính ông cũng không ngờ sự thể tệ hại đến như vậy sau khi Hội đã kiểm điểm nương nhẹ và mở lối cho Thủy có cơ hội sửa sai theo nguyện vọng của cô ta! Theo ông Dị cho biết: Cuối buổi sáng thứ hai ngày 25-4-2011 Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy gọi ông Khúc Ngọc Vĩnh lên chỉ đạo làm việc theo tinh thần văn bản của Ban Tuyên giáo Trung ương hướng dẫn xử lý vụ đạo văn này. Chiều 25-4 ông Vĩnh triệu tập họp toàn cơ quan Hội có mặt  đủ 10 người. Tất cả nhất trí yêu cầu Thủy phải trả lại 10 triệu đồng đã nhận 2 đợt vào năm 2008 2011 cho Quỹ Hỗ trợ sáng tác. Lê Thủy nộp bản tự kiểm điểm viết ngày 24-4-2011 xin nhận hình thức kỷ luật là Khiển trách. Thời điểm đó Lê Thủy đã chuẩn bị xong bản thảo Nâm Nung số tháng 4 dù chưa trả lại đồng nào trong 10 triệu tiền Hỗ trợ sáng tác cho Quỹ nhưng được Chủ tịch Hội đồng ý liền lên đường dự trại sáng tác ở NhaTrang. Ai ngờ đâu ngay trong số tạp chí này Lê Thủy vẫn tiếp tục “ngựa quen đường cũ”…

                                                                                                    

Ý kiến:

     Nhà văn Đỗ Kim Cuông Vụ trưởng vụ Văn hóa văn nghệ Ban Tuyên giáo TW; Phó Chủ tịch Thường trực Liên hiệp VHNT Việt Nam: “Câu chuyện một biên tập viên của tạp chí văn nghệ Đắc Nông “đạo văn” lấy tác phẩm văn học của người khác làm của mình đã được phanh phui phê phán không chỉ trên VanVN.Net báo Tiền Phong báo Văn nghệ và nhiều báo giấy báo mạng khác. Một số các tác giả có truyện ngắn bị người khác ăn cắp cũng đã lên tiếng phản bác…Theo chỗ tôi biết gần đây Ban Tuyên giáo TW đã có ý kiến chính thức với các cấp có thẩm quyền quản lý báo chí của tỉnh Đăk Nông yêu cầu làm rõ vấn đề này kiểm điểm và có hình thức xử lý đối với cá nhân vi phạm bản quyền làm rõ trách nhiệm với lãnh đạo Tạp chí Nâm Nung lãnh đạo Hội Văn học nghệ thuật Đăk Nông theo đúng qui định của Ban Bí thư TW trong công tác quản lý báo chí trong tình hình hiện nay…

     Mới đây tại hội nghị tổng kết công tác báo chí toàn quốc 2010 tại Hà Nội nhiều đại biểu cũng đề cập đến việc không thể chấp nhận những hành vi “đạo văn” vi phạm luật Báo chí luật bản quyền làm ảnh hưởng đến uy tín tác phẩm của các nhà báo văn nghệ sĩ chân chính.”

    Nhà văn nhà thơ Nguyễn Quang Thiều Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà Văn Ủy viên Ban Thường vụ Ban chấp hành Hội Nhà văn VN Phó chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam : “Tôi thực sự kinh ngạc về việc Lê Thủy đạo văn của nhiều nhà văn. Tôi càng kinh ngạc hơn khi thấy Lê Thủy vẫn cho in tiếp những tác phẩm đạo văn trong số mới nhất của tạp chí Nâm Nung. Kinh ngạc hơn nữa khi được đọc bản tự kiểm điểm của cô ấy. Và một sự kinh ngạc nữa khi mọi chuyện đã rõ ràng đến như thế mà những người có trách nhiệm ở địa phương Lê Thủy làm việc vẫn không có được một quyết định cho rõ ràng và đúng với hành vi vi phạm.

Trong truyện ngắn “Bình yên những khu rừng” in trên tạp chí Nâm Nung tôi thấy có những đoạn văn chép nguyên trong tản văn của tôi có tên “Như là sự thanh sạch cuối cùng” mà trước đó có một tên  khác “Trong tĩnh lặng những khu vườn”. Với sự đạo văn có hệ thống như vậy không còn cách nào khác ngoài cách Lê Thủy không được làm công việc của một biên tập viên nữa và tạp chí Nâm Nung hoặc bất cứ  tạp chí hay tờ báo nào trong cả nước không in bất cứ một dòng viết nào của cô ấy nữa. Tại sao đến giờ Lê Thủy vẫn tiếp tục đạo văn và vẫn tiếp tục ngụy biện cho hành vi đó của mình?

Thực tình tôi không muốn nặng lời với một người phụ nữ. Nhưng chính những gì Lê Thủy đã và đang làm bắt chúng tôi phải lên tiếng."

 

 


LÊ XUÂN

GÓP Ý BẰNG THƠ

Thơ trào phúng:
HỠI ÔI CÁI NẠN ĐẠO VĂN

“Thuở trời đất nổi cơn” đạo chích
Bao công trình tác phẩm bị chôm
Kẻ đạo văn cứ nhơn nhơn
Kệ cho ai chửi ai bàn mặc ai.

Vốn nhà văn ít khi tranh cãi
Lại có lòng rộng lượng bao dung
Kẻ đạo văn cứ tửng tưng
Ngoài vòng pháp luật ung dung chôm hoài.

Chai mặt nhất có cô Lê Thủy
Trưởng biên tập Tạp chí Nậm Nung
Chỉ trong vòng có bốn năm
Hàng chục truyện ngắn cô chôm của người.

Câu chữ cứ y xì như thế
Chỉ thay tên đổi họ “đầu bài”
In trên tạp chí dài dài
Nổi danh như một anh tài văn chương.

Tổng biên tập “mô tê” chẳng biết
Hay một thuyền nên cố bao che
Đến khi chuyện vỡ tóe loe
Cùng nhau than thở cho là tại trên?

“Luật bản quyền” lâu nay hơi nhẹ
Chuyện đạo văn chưa xử công khai
May ra chỉ có vài bài
Đăng trên báo với những lời kêu than.

Hỡi ôi cái nạn “đạo văn”
Cần đem ra xử công bằng như ai.

LÊ XUÂN

-------------------------------------------------------------------
-Tên thật: Lê Xuân Bột
-Địa chỉ: Hội nhà văn TP Cần Thơ
-Điện thoại: NR: 0710.3828363 - DĐ: 0947.615119
-E-mail: xuanbot@gmail.com

Tràm Xanh

Cách đây chưa lâu tại tỉnh Đắc Nông sự vụ liên tục ăn cắp văn chương người khác nhằm vừa kiếm tiền vừa kiếm tiếng vừa giữ ghế đang ngồi thậm chí vừa đầu tư ngắm nghía tới chiếc ghế mong ngồi khác do nữ cử nhân văn chương đang phụ trách trưởng biên tập tạp chí văn nghệ Nậm Nung Lê Thủy thực hiện đã dấy lên cơn sóng thần phẫn nộ từ báo chí các loại ở khắp ba miền đất nước Việt Nam khiến nhân vật chính trong vụ trộm cắp phải hưc hức khóc cùng thông báo xin lỗi tới khắp nơi…Bấy giờ dựa vào thái độ cải tà quy chính này ai cũng đinh ninh rằng dù có cho vàng ký đi nữa Lê Thủy cũng không dám tái phạm như lời hứa của cô.Thế nhưng ngay sau đó không biết khu vực hậu trường tâm lý–nhận thức nơi Lê Thủy đã xảy ra một diễn biến như thế nào mà hành vi ăn cắp cũ vẫn tiếp tục tái diễn ngay trên tờ văn nghệ Nâm Nung ngày nào khiến thiên hạ khắp nơi rơi tiếp vào nỗi bàng hoàng đến …á khẩu!
Binh pháp xưa có nói: “Địch cận nhi tĩnh giả thị kỳ hiểm giả”.Trong trường hợp này có thể dịch nghĩa như sau: “ Hành vi trộm cắp đã nằm trong tầm phát hiện quan sát của mọi người nhưng đối tượng vẫn trơ trơ trâng tráo không hề tỏ ra e dè rúng sợ chút gì ấy là vì đang cậy dựa vững chắc vào một thế hiểm như thế nào đó ”.Do vậy nơi lần này ngoài đối tượng ăn cắp ra mong công luận ghé mắt điều tra tìm hiểu rồi cùng tấn công vào cái vật hay cái nơi mà đương sự Lê Thủy đang dựa cậy vào mà nếu không có nó thì ắt hẳn đã phải cúi đầu quy phục lẽ phải từ lâu.

hoang trang

Xử lý cô này là việc cần phải làm ngay của tỉnh Đắc Nông. Về phía Hội nhà văn nên có thông báo chính thức đến các tờ báo văn chương và các báo có trang văn chương khuyến cáo không sử dụng bất cừ những gì cô này viết và gửi đến cho dù đó có là "sáng tác" thật của cô!

trongbao

Đúng là cái cô Lê Thủy này không còn nhân cách của một con người nữa chứ đừng nói là nhân cách của một nhà văn!