Truyện ngắn SAY NẮNG

By khoivudongnai

Say nắng

Truyện ngắn của KHÔI VŨ

  

Tiếp theo cái chợ chồm hổm những quán cà phê lần lượt mọc ra. Gần năm ngàn công nhân đang làm việc ở cái công ty sản xuất giày da này mà có đến gần nửa không phải người sinh truởng tại địa phương chín mươi phần trăm là nữ ắt có những nhu cầu thiết yếu. Người ta chọn đặt công ty ở vùng ngoại ô này đổ đất lấp ruộng lúa rồi đóng móng sâu hàng chục mét xây lên những tòa nhà làm văn phòng những khu xưởng rộng lớn mà từ tường đến mái đều sơn một màu xanh lá mạ chỉ trong vòng ba bốn tháng.

More...

Truyện ngắn TRI THIÊN MỆNH

By khoivudongnai

Tri Thiên Mệnh

Truyện ngắn của KHÔI VŨ

 

Mấy hôm sau đám cháy nhà ở khu đền thờ đức Thánh Trần tôi đang phụ cha tôi thụ phấn nhân tạo cho giàn dưa tây thì cha tôi hỏi:

- Cậu xóa hết nợ cho những khách hàng bị cháy nhà số tiền khá lớn đấy con có thấy tiếc không?

More...

Truyện ngắn TIỀN SẠCH

By khoivudongnai

Tiền sạch

Truyện ngắn của KHÔI VŨ

 
Từ đầu năm khi có ý kiến của tổ chức về việc mình sẽ về hưu vào đầu năm sau ông Nghiêm bắt đầu có nhiều thay đổi. Từ một người hay nói (và lại nói hay - không thế thì sao ông lại được phân công làm công tác tuyên giáo từ hơn mười năm nay) ông trở thành người thường trầm ngâm tư lự. Ông chỉ tâm sự với cậu Cắt lái xe: "Mày thử tưởng tượng coi: sáu mươi tuổi ngoài cái tài nói thì tao chẳng còn nghề ngỗng gì được cái nhà hóa giá coi như có chỗ ở nhưng lương hưu có vài trăm ngàn tao sẽ làm gì để sống? Mày biết đó hai đứa con tao đi làm cả nhưng đều lương hành chính sự nghiệp tháng nào có cưới xin sinh nhật của bạn bè còn phải xin tiền tao...".

More...

Truyện ngắn HẢO HỚN

By khoivudongnai

HẢO HỚN

Truyện ngắn của KHÔI VŨ

 

 

Chuyện kể thứ nhất

 

Một buổi chiều hè nóng nực ông Bành Ky ở trần mặc quần cụt tay cầm dao thái thịt chạy băng băng trên đường đến nhà Ký Hoành miệng gào lên:

- Tao giết mày! Tao moi gan mày!

More...

Truyện ngắn LỖ MỌT

By khoivudongnai

Lỗ mọt

Truyện ngắn của KHÔI VŨ

 

Người thợ sửa xe đạp ở góc ngã ba đường vào xã Quỳnh Giao có dung mạo của một người trên dưới sáu mươi tuổi với cái trán đầy vết nhăn và hàm râu quai nón muối tiêu rất ấn tượng với người mới gặp lần đầu. Vì vậy khách vãng lai ghé lại sửa xe thường gọi ông ta là "bác Hai" bác Ba"... tùy theo sự phỏng chừng về thứ bậc hoặc quen miệng.

More...

TRUYỆN NGẮN HỘI LÀM MA

By khoivudongnai

HỘI LÀM MA

Truyện ngắn của KHÔI VŨ

 

Chúng tôi ngồi ăn bữa chiều trên bộ ván gõ choán gần hết nửa phòng khách nhà Hai Lóc. Bộ ván gõ quả đáng giá. Nó chỉ có một tấm duy nhất ngang hơn thước rưỡi dài hai thước bảy và dày tám phân. Hai Lóc cho tôi biết người ta đã xẻ nó từ một cây gõ khổng lồ trong rừng sâu thời mà rừng chưa bị bóc trắng nham nhở như bây giờ. Cũng theo lời Hai Lóc có người ở Sài Gòn đã lặn lội tới tận xứ Bưng Roong heo hút này trả giá anh ta hai cây vàng để lấy bộ ván gõ nhưng anh ta từ chối.

- Vậy mà em chỉ tốn một tấm phim!

Hai Lóc chỉ tiết lộ chừng đó mà không chịu giải thích thêm dù tôi tìm mọi cách để biết. Anh ta nói tiếp :

- Sau ba đêm Hội ông thầy sẽ tự khắc hiểu!

Hai Lóc nói vậy càng làm tôi nôn nóng. Mà có còn lâu lắc gì! Hơn ba tiếng đồng hồ nữa đêm Hội đầu tiên sẽ khởi điểm.

Hai Lóc gắp thức ăn bỏ vào chén của tôi nhắc tôi ăn cho chắc bụng để có sức khỏe lội bộ suốt đêm nay. Anh ta cũng tự lo cho cái dạ dày của mình chu đáo. Mỗi lần nhai phần dưới khuôn mặt Hai Lóc bạnh ra còn cục A Đam thì vội vã trồi lên khi anh ta nuốt. Hai Lóc hớt tóc ngắn hai bên thái dương bo vuông vức giống một cậu tân binh. Thật ra anh ta đã bốn mươi tuổi.

Thốt nhiên tôi bật cười.

- Có gì vui vậy ông thầy? - Hai Lóc hỏi rồi ực trọn ngụm phần rượu còn lại trong ly của mình.

- Tôi chợ nghĩ không biết đêm nay mình sẽ làm ma thế nào?

- Chưa đâu! Đêm nay ông thầy đâu có làm ma ngay được. Ông thầy phải quan sát kỹ coi người ta làm những gì rồi ngày mai về suy nghĩ để tính phần mình. Đêm mai đêm mốt ông thầy sẽ rành sáu câu thôi! Mà kìa cạn ly đi chớ ông thầy!

Tôi nhắm mắt để uống hết phần rượu ngâm mật rắn còn lại trong ly của mình. Nếu không phải đáp lại tấm tình quá nồng hậu của Hai Lóc tôi đã từ chối ly rượu đắng đúng nghĩa của từ đắng này. Hai Lóc giải thích khi rót rượu: "Rượu này ngâm tới mấy bộ mật rắn nên rất bổ có điều đắng chịu không thấu. Dù sao nó cũng có ích cho sức khỏe ông thầy để đêm nay đi dự Hội".

Tôi khà một tiếng để tống khứ đi cái vị đắng khủng khiếp đang lưu lại trong miệng trước khi mở mắt ra. Nhà Hai Lóc có một người khách. Anh ta tới lúc tôi đang làm nghĩa vụ uống rượu. Đó là một thanh niên trạc ba mươi da ngăm đen vạm vỡ trong cái áo thun ngắn tay. Anh ta gật đầu chào tôi. Hai Lóc giới thiệu:

- Nó là Tư Sâm thợ mộc hạng chiến của Bưng Roong này. Số nó có đào hoa chiếu mệnh nên nhiều bồ mà vẫn phòng không. Thân chủ ruột của em đó ông thầy. Sao Tư? Thêm một liều nữa hả?

Tư Sâm có vẻ ngượng vì sự có mặt của tôi. Giọng anh ta nhỏ rí:

- Dạ... Cho chắc ăn...

- Được thôi! Mày là Thượng đế của tao mà ! Ngồi chơi tao vô lấy!

Tôi rót một ly rượu mời Tư Sâm:

- Uống đi em!

- Dạ... em không dám...

- Đêm nay em có đi dự Hội không?

- Dạ có. Ở đây nhà nào cũng có người đi Hội.

- Vui không?

- Dạ... vui.

- Em làm gì trong mấy đêm Hội?

Tư Sâm gãi đầu chưa kịp trả lời thì Hai Lóc đã trở lại với một gói giấy nhỏ trên tay. Tôi hiểu đó là gói thuốc ngón nghề của Hai Lóc. Anh ta nhìn thấy ly rượu tôi rót liền cầm lên trao cho Tư Sâm :

- Phải lắm! Mày phải làm hết ly này tao mới giao hàng. Nè! Đây là liều thượng thượng hảo hạng đó nghe! Tao bảo đảm mày sẽ chiến đấu được tới gà gáy sáng! Thôi! Dzô đi! Dzô cho ông thầy thấy thanh niên Bưng Roong uống rượu cỡ nào!

Tôi thấy gương mặt Tư Sâm ửng đỏ lên khi anh ta đón lấy ly rượu. Anh ta ngửa cổ uống cạn ly rượu một cách dễ dàng. Uống xong anh ta chép miệng: "Đã!"

Hai Lóc trao gói thuốc cho Tư Sâm và nói luôn:

- Tiền bạc để sau ba đêm Hội sẽ tính.

- Dạ cảm ơn anh Hai. Em về...

- Ừa! Mày về đi. Chúc đêm nay Dzui dzẻ!

 Tư Sâm đi khuất rồi. Tôi chưa kịp hỏi thì Hai Lóc đã nói :

- Chắc hẹn hò với một bà góa nào đó dữ dội lắm nên phải cầu viện tới thuốc nghề của em...

Bất giác tôi nhìn về phía gốc me trước sân nhà Hai Lóc nơi có đóng tấm bảng nhỏ mà tôi hầu như thuộc lòng dòng chữ viết sơn đỏ trên đó: "Y tá Hai Lóc. Chuyên trị bất lực và giúp đỡ nam thân chủ tăng cường hạnh phúc".

Đồng hồ điểm năm tiếng. Tôi xếp chén đũa bẻ cây tăm bằng chân nhang cho ngắn lại. Hai Lóc cũng buông đũa.

- Ông thầy ra sau rửa mặt cho khỏe rồi lên uống trà.

Tôi ra sau nhà Hai Lóc. Ngang căn phòng nhỏ của vợ chồng Hai Lóc tôi nhìn qua tấm mành ni lông phe phẩy thấy cái giường nệm và bàn trang điểm của Trang vợ Hai Lóc khá mốt. Trang bán cà phê nơi quán cách nhà vài trăm mét. Hai vợ chồng chỉ có một mụn con gái gởi học ở Sài Gòn. Nghe nói con nhỏ cũng mốt mát không thua gì má.

Tôi vốc nước trong lu vỗ vỗ vào mặt. Nước mát rượi. Trước mặt tôi là khu rừng kéo dài tới chân núi Bưng Roong nơi sẽ diễn ra ba đêm Hội mà tôi quyết định ở lại dự cùng Hai Lóc cho biết. Hai Lóc nói đơn giản: "Đi Hội người ta được làm mọi việc mà trong cuộc sống bình thường bị cấm trừ giết người đâm chém nhau". Còn ông Mười Hương người tổ chức chính của ba đêm Hội thì giải thích thêm: "Hồi xửa hồi xưa ông bà ở Bưng Roong này nghĩ rằng người ta sống tốt xấu lẫn lộn chi bằng cho phép mọi người được làm ma ba đêm để những ngày còn lại trong năm làm người tốt! Hậu sanh chúng tôi nghĩ nôm na Hội là cái van giúp người ta xì ra những cái xấu xa giữ trong lòng cả năm trời..."

Có tiếng guốc. Tôi quay lại và thấy Trang. Vợ Hai Lóc mặc bộ đồ xoa màu  vàng chanh thơm thoảng mùi nước hoa đắt tiền. Cô ta vẽ mắt gắn lông mi giả trang điểm không khác gì những phụ nữ ở thành phố. Cũng dễ giải thích : ở cái xứ Bưng Roong này quán cà phê Trang nổi tiếng là ngon và đông khách thì chẳng lẽ bà chủ lại là một phụ nữ lùi xùi bê bối!

- Đêm nay em có đi Hội không Trang? - Tôi hỏi.

- Có chớ ông thầy. Ông thầy nghĩ coi cả năm em tất bật với cái quán cà phê. Sáng nào cũng phải thức dậy từ bốn giờ đêm tới mười hai giờ mới kéo cửa quán được. Năm nào cũng vậy ba ngày Hội em nghỉ bán. Ngày ngủ bù tối đánh bài với mấy bà bạn...

- Em thường được hay thua?

- Khi được khi thua. Nhưng chuyện đó đâu có ăn nhằm gì ông thầy. Cái chính là mình được vui. Dạ vui lắm. Mà thôi mời ông thầy lên nhà uống trà. Anh Hai đã pha ấm trà mới...

Tôi trở lại với Hai Lóc. Anh ta rót trà mời tôi rồi tới bên bộ ván nhắc cái túi da đeo lên vai. Cái túi khá nặng khiến anh ta phải so vai lên cao hơn vai bên kia để giữ sợi dây treo khỏi tuột.

- Ông thầy thấy em giống một anh chàng ký giả không?

Tôi mỉm cười gật đầu.

Trước lúc ăn cơm chiều Hai Lóc đã khoe tôi mớ đồ nghề đi Hội đêm nay của anh ta. Một cái máy chụp hình loại thời thượng hiệu Pentax có đủ đèn giây bấm đèn chân nhôm. Một cái máy ghi âm bỏ túi hiệu Sony với cuộn băng nhỏ xíu bằng hộp quẹt. Mấy cuộn phim pin băng ghi âm dự phòng. Tất cả là đồ nghề của một phóng viên!

- Giờ này chắc khỏi giữ bí mật nữa phải không chú Hai? Nói tôi nghe coi chú sẽ làm gì với mớ đồ nghề kia?

Hai Lóc chưa vội trả lời. Anh ta bỏ cái túi xuống bộ ván ra bàn ngồi đối diện tôi nhấm nháp ly trà của mình rồi mới ngẩng nhìn tôi nói chầm chậm:

- Em làm ma xó. Dạ đúng vậy. Ma xó!

- Nghĩa là sao?

Hai Lóc cười mỉm:

- Nghĩa là... đi với em hết đêm nay ông thầy sẽ hiểu... Coi bộ ông thầy nôn nóng dữ...?

Đúng! Tôi rất nóng lòng muốn biết người ta làm gì trong những đêm Hội làm ma?

 

***

 

Đường đến khu vực tổ chức Hội làm ma không gần như tôi tưởng. Nó cũng chẳng rộng rãi gì. Nó vốn là con đường mòn mà dân làm rừng thường đi để vào khu rừng dưới chân núi kiếm củi bẫy thú nhỏ hoặc ăn trộm gỗ. Trời tối tàn cây phủ trên đầu lá xào xạc dưới chân không khí lành lạnh. Nếu không phải là người địa phương thông thuộc đường lối thì khó có thể tìm đến nơi diễn Hội. Hai Lóc trấn an tôi:

- Coi vậy chớ rất bình yên. Xưa nay chưa có vụ lộn xộn nào xảy ra trên con đường này. Lại nữa đêm nay là đêm Hội. Ma thì ma ma cũng có luật chơi của nó!

Bỗng dưng tôi nghe rờn rợn sống lưng khi nghĩ rằng mình đang đi với một... con ma. Một con ma xó! Nó đang rọi đèn theo đúng luật chơi của ma: chỉ rọi sáng tới ba thước phía trước vừa đủ thấy rõ đường đi mà không thấy được người đi trước đi sau! Phía trước chúng tôi nhiều ánh đèn pin cũng soi quãng ngắn như thế. Cả phía sau! Người ta đang lũ lượt đến khu vực Hội.

Chúng tôi tới một vùng sáng nơi có thể nhìn rõ mặt nhau. Mấy ngọn đèn măng sông treo trên nhánh cây tập trung vào một cái bàn phủ vải đỏ ngồi quanh là mấy ông già trong đó tôi nhận ra ngay ông Mười Hương. Ông Mười mặc khăn đóng áo dài nghiêm chỉnh miệng bập thuốc rê khẽ nói tên Hai Lóc và tên tôi cho một ông già khác ngồi cạnh ghi vào sổ. Hai Lóc chào mọi người và giới thiệu tôi với mấy ông già còn lại. Sau đó anh ta móc bóp nộp tiền ủng hộ Hội. Ông Mười nói với tôi:

- Thầy nhớ lệ dự Hội của chúng tôi chớ: thấy gì nghe gì thì để trong bụng mơi mốt về không được kể cho ai nghe.

Tôi đáp:

- Thưa tôi nhớ.

Hai Lóc thêm:

- Con xin bảo lãnh cho ông thầy con mà!

Một ông già vẻ mặt khó chịu nói với Hai Lóc :

- Nếu tin thì tụi tao tin ông thầy chớ mày con ma xó mà bảo lãnh cho ai!

Hai Lóc cười giả lả rồi kéo tôi đi. Lần thứ nhì tôi thấy rờn rợn. Ông già vừa gọi Hai Lóc là con ma xó. Con ma xó đang dẫn tôi cùng đi làm ma với nó... Ôi! Tại sao tôi lại dấn mình vào cuộc phiêu lưu đáng sợ này?

- Bắt đầu nghen ông thầy?

Hai Lóc trao đèn pin và cái túi da cho tôi sau khi lấy máy hình khoác trước ngực và bỏ trong túi áo khoác cái máy ghi âm.

- Rồi ông thầy sẽ dần dần hiểu hết mọi việc ở đây. Để coi nào... phải rồi trước hết mình sẽ ghé lại đám Út Con...

Út Con và bạn bè xúm quanh cái bàn thấp kiểu ở quán nhậu bình dân. Trên mặt bàn là dĩa gà bóp gỏi khá lớn một bình rượu đế ba lít một chai áp xanh lại có cả một chai rượu ngoại hiệu Black White. Bốn người ngồi quanh đều ở tuổi thanh niên một cậu có bộ mặt non nhất ước chừng mười sáu mười bảy tuổi. Thấy Hai Lóc và tôi cả bốn nhao nhao lên :

- Mời chú Hai hùn với tụi con một ly!

Hai Lóc giới thiệu tôi :

- Đây là thầy Năm ông thầy của tao!

- Chào thầy Năm. Mời thầy Năm một ly!

Cậu trai trẻ nhất đi tới bên một gốc cây đem về hai cái ghế cóc cho khách. Hai Lóc gật gù:

- Mày khá đó Tuấn. Chừng nào lấy vợ tới tao tao cho một toa "tăng cường hạnh phúc" miễn phí nghe chưa!

Út Con bưng ly rượu nói năng trịnh trọng:

- Thưa thầy Năm thưa chú Hai. Đêm Hội này bốn anh em tụi con quyết định quắc cần câu tại chỗ này. Con xin giới thiệu với thầy Năm. Thằng này là Hà sún sửa xe đạp. Thằng này là Long điện chuyên sạc bình ắc quy. Còn thằng này là Tuấn còm học lớp mười trường huyện. Con là Út Con dân xe thồ. Ngày thường tụi con lớp lo mần ăn lớp lo học hành ít có dịp ngồi với nhau. Chai rượu ngoại là của con góp. Ngặt tụi con đã hứa với nhau sẽ uống nó sau cùng. Bởi vậy mạn phép thầy Năm tụi con mời thầy Năm một ly nước mắt quê hương để trọn tình làng nghĩa xóm. Dạ... Kính thầy Năm...

Hai Lóc đỡ lời tôi:

- Thầy Năm không uống được rượu. Vậy ly này thầy Năm sẽ nhấp môi rồi tao uống cạn. Tụi bay đồng ý không?

- Dạ! Nhưng chú Hai phải có quà kỷ niệm cho tụi con mới được đó!

- Dễ thôi!

Tôi nhận ly rượu khẽ nhấp môi. Hai Lóc tiếp uống trót trót điệu nghệ và nhận được tràng pháo tay tán thưởng của đám trẻ. Rồi anh ta đứng lên sửa soạn máy hình :

- Tao sẽ chụp cho tụi bay một pô hình kỷ niệm với thầy Năm. Sau Hội mỗi đứa sẽ có một tấm cỡ lớn đàng hoàng. Miễn phí. Nào! Ngồi xích vô coi... Chuẩn bị... Một...Hai...

Chụp hình xong chúng tôi từ giã bàn nhậu của Út Con. Đi một quãng Hai Lóc hỏi tôi:

- Ông thầy bắt đầu hiểu rồi chớ gì? Tụi Út Con đêm nay làm ma ... men! Tụi nó còn nhỏ làm ma kiểu đó thì hiền lành thôi...

Chúng tôi tới một gốc cây lớn. Ở đây có mấy người lớn tuổi ngồi trên chiếu uống trà giữa chiếu là cây đèn dầu lớn. Hai Lóc đằng hắng chào giọng kính trọng:

- Chào thầy giáo Bảy chào các bác các chú...

Một ông trạc sáu mươi ngoài vẻ mặt đạo mạo đeo kính lão ngước nhìn chúng tôi gật đầu chào lại nhưng không nói gì. Vẻ như ông không thích sự có mặt của Hai Lóc. Anh ta vẫn trịnh trọng giới thiệu tôi với mấy ông già và ngược lại. Vẫn ông già đeo kính lão thay mặt mọi người đưa bàn tay phải về một chỗ trống trên chiếu mời tôi ngồi. Tôi thấy khó xử vì sự miễn cưỡng của chủ. Tôi thầm trách Hai Lóc nhưng vẫn phải tìm cách thoát khỏi tình trạng này:

- Thưa các bác tôi chẳng qua vì tò mò nên xin đi dự Hội. Nếu sự có mặt của tôi làm phiền các bác thì tôi xin được kiếu...

Lập tức ông già đeo kính nói:

- Quả có phiền đó chú Năm à. Anh em bạn già chúng tôi đây nói thiệt đừng giận chúng tôi không thích Hai Lóc...

Hai Lóc ngồi xổm gãi đầu:

- Thầy Bảy làm như con là một đứa xấu xa cần phải xa lánh vậy...

- Thôi đi! Mày!... Con ma xó!

Tôi bấm Hai Lóc:

- Nghe lời tôi đi mà! Chào các bác rồi ta đi nơi khác...

Hai Lóc còn nán vớt vát một câu nữa mới chịu đi. Tôi thắc mắc khi chúng tôi đã đi một quãng:

- Tại sao mấy ông già đó không thích chú?

- Trước hết ông thầy nghe em kể về mấy ông già đó đã. Thầy giáo Bảy dạy tiểu học học trò ở khắp Bưng Roong nhiều người nay làm lớn có người làm nghề giáo như thẩy. Thầy Bảy nổi tiếng đạo đức nói năng cẩn trọng. Ông Hai Hói có thời làm Hương . Ông Sáu Vượng thì đã có cháu gọi bằng cố ngoại. Ông Lâm Lang người gốc Hoa biết chữ Hán một lời nói ra là dẫn sách Thánh Hiền...

- Vậy chắc đêm nay họ ngồi đàm đạo văn chương đạo đức?

- Ông thầy lầm rồi! - Hai Lóc bật cười - Họ tụ tập với nhau để nói toàn chuyện tục tĩu. Khi nói chuyện họ cũng chửi thề đầu câu không khác gì bọn trẻ thiếu văn hóa...

- Chuyện chú Hai nói tôi khó mà tin được...

- Rồi ông thầy sẽ tin. Họ ghét em vì đã có lần em ghi âm được thầy giáo Bảy kể chuyện ngày xưa đi chơi gái ra sao ông Lâm Lang thì nói toàn chuyện "hữu mao" "vô mao" của đờn bà... Nhưng vỏ quít dày đã có móng tay nhọn. Hồi nãy họ đuổi em đi họ đâu có ngờ em chỉ kiếm cớ tới gần họ để đặt cái máy ghi âm mở sẵn gần đó. Lát nữa quay lại em lấy cái máy ông thầy sẽ được nghe họ nói và ông thầy sẽ tin!

- Nhưng chú ghi âm họ để làm gì?

- Ông thầy chưa đoán ra sao? Họ rất sợ những gì họ nói trong đêm làm ma này được mọi người nghe vào những ngày thường! Nhưng họ muốn Hai Lóc này im lặng thì họ phải... biết điều!

- Nghĩa là chú bắt chẹt họ?

- Cũng gần như thế. Nhưng chỉ khi nào em thấy cần thiết...

Tôi nén tiếng thở dài. Hai Lóc làm ma xó vào những đêm Hội để làm ma cả trong ngày thường... Một lần nữa tôi thấy bên cạnh mình là một con ma thật sự...

Hai Lóc dẫn tôi đi tiếp. Rừng đêm đầy bí hiểm. Tôi nhìn và nghe thêm nhiều việc nhiều chuyện trong cái màn bí mật đó. Một nhóm đánh bài đang ngồi sát phạt gay cấn. Lại có một nhóm đua tài làm thơ tiếc là thơ con cóc nhưng cũng đủ cả thí sinh giám khảo. Trong bóng tối một người đàn bà nào đó đứng kể lể chửi rủa chồng đã húng hiếp mình coi mình như con ở. Cũng trong bóng tối những cặp nam nữ ngồi tình tự...

Hai Lóc chợt ra dấu cho tôi tắt đèn pin. Anh ta đi rón rén khiến tôi cũng phải bắt chước để tránh gây tiếng động. Đi thêm một quãng về phía mấy gốc cây đan xen nhau thì tôi hiểu Hai Lóc sắp làm gì. Phía bên kia là một đôi nam nữ đang làm chuyện vợ chồng mà tôi biết chắc họ không phải vợ chồng. Hai Lóc bò như một con mèo. Tôi ngồi lại vừa nguyền rủa anh ta vừa bực bội chờ đợi. Chợt ánh đèn Flash lóe lên cùng với hai tiếng kêu hốt hoảng của đôi tình nhân. Ánh đèn thứ hai tiếp tục sáng lòa trong đêm. Kế đó là tiếng Hai Lóc giọng đểu cáng: "Xin lỗi!"

Anh ta nắm tay tôi kéo đi nơi khác.

- Tại sao chú Hai lại làm như vậy?

- Em muốn họ chuộc tấm phim!

- Chưa bao giờ tôi nghĩ tới điều đó...

- Chẳng qua vì ông thầy nhân hậu quá! Ông thầy còn nhớ bộ ván gõ nhà em không? Em có nói em có nó chỉ nhờ một tấm phim. Cách nay ba mùa Hội em tình cờ chụp được cảnh mùi mẫn của một cặp mà khi rửa hình ra trong ba kiểu có một kiểu thấy rõ đó là "sếp" kiểm lâm và phu nhơn một vị chức sắc ở Bưng Roong! "Sếp" có bộ ván gõ và "sếp" đã đổi lấy tấm phim của em...

Hai Lóc quá ma! Người ta đi làm ma ba đêm Hội anh ta làm ma của ma làm ma cả ngày thường! Tôi không dằn được:

- Tôi nói điều này chú đừng buồn... Quả tình tôi không chịu được hành động của chú...

Hai Lóc cười:

- Em biết thế nào ông thầy cũng nói với em như vậy. Nhưng em có lý của em. Người ta đi Hội để làm ma công khai chớ trong đời thiếu gì người tiếp tục làm ma lén lút. Em làm ma xó làm ma tống tiền bắt chẹt người ta cũng chỉ là loại ma tép riu thấm tháp gì! Em tiếc là chưa lần nào làm ma được với một con ma cỡ bự! Vạch mặt được bọn giấu mặt mới thiệt là sướng...

Tôi lắc đầu không thông với lý của Hai Lóc. Rồi tôi đòi về. Hai Lóc nài tôi đi tiếp không được đành nói:

- Thôi em đưa ông thầy về vậy! Tiếc quá! Những pha hấp dẫn nhất lại thường xảy ra vào khoảng nửa đêm về sáng...

Trên đường về Hai Lóc không ngớt giải thích phân bua với tôi về hành động của anh ta. Tôi chỉ im lặng. Tới bìa rừng tôi nói:

- Tới đây chú để tôi về một mình được rồi. Đưa chìa khóa cửa cho tôi rồi chú quay trở lại với những con ma và những pha hấp dẫn của chú...

Hai Lóc lắc đầu:

- Em sẽ về cùng ông thầy. Em tức quá mà! Em sẽ thức trắng đêm nay để nói sao cho ông thầy thông cảm mới chịu...

Tôi nhún vai. Tôi vẫn có cảm nghĩ mình đang đi cạnh một con ma! Đường lộ vắng vẻ. Trời tối thui. Mặc dù vậy từ xa tôi vẫn nhận ra bóng cây me trước sân nhà Hai Lóc. Chúng tôi đi trong im lặng. Chúng tôi lọt vào dưới vòm me.

Chợt tôi nghe trong nhà Hai Lóc có tiếng cười khúc khích. Tôi không lầm đó là tiếng cười của Trang. Cô ta rủ bạn tới nhà chơi bài? Nhưng sao không mở đèn phòng khách?

Hai Lóc cũng đã nghe những gì tôi nghe có điều anh ta nghĩ được điều gì đó mà tôi chưa nghĩ ra. Anh ta bỏ cái túi đựng đồ nghề máy hình và cả cái máy ghi âm đã lấy lại chỗ thầy giáo Bảy rồi lần tìm chìa khóa cửa. Cửa mở Hai Lóc ào vào nhà như một cơn gió. Tôi theo anh ta bén gót. Hai Lóc dạt tấm mành ni lông nơi phòng ngủ mở công tắc đèn. Phòng sáng trưng!

Tôi sững sờ. Trên chiếc giường nệm mút thời trang của vợ chồng Hai Lóc Trang đang vơ vội cái mền để che đậy tấm thân lõa lồ của cô ta. Gã đàn ông đang lấy gối che phần xấu nhất của A Đam là Tư Sâm!

Hai Lóc đứng như trời trồng một giây rồi anh ta bứt tóc rít lên:

- Đồ đĩ!

Tôi nghe rất rõ lời Hai Lóc. Đó không phải tiếng một con ma. Đó là tiếng một con người đau khổ!

 

(In Tuần báo Văn Nghệ Thành phố Hồ Chí Minh)

More...

Truyện ngắn ĐIỀU QUÊN DẶN

By khoivudongnai

ĐIỀU QUÊN DẶN

Truyện ngắn của KHÔI VŨ

 

Trước khi lên đường đi Thái Lan cùng Hội Hoa cảnh tham quan và học hỏi kinh nghiệm trồng cấy lan ở nước bạn cậu Chín đã dặn Bùi rất kỹ về việc tưới tắm các chậu kiểng thay ông.

Vào dịp này Công ty của Bùi đang phải dồn giải quyết rất nhiều việc cuối năm lại phải tiếp đoàn thanh tra tới xác minh nội dung mấy lá đơn khiếu nại tố cáo. Là giám đốc Bùi rất bận rộn. Nhưng anh không thể từ chối việc cậu Chín nhờ. Cậu Chín của anh chỉ có một mình chị Nở là con thì chị đã theo chồng ra tận miền Trung mợ Chín thì vừa tuổi cao vừa "chẳng ưa gì mấy cái cây hoa kiểng của tao" - Cậu Chín cười đau khổ nói với Bùi.

Bùi biết cậu Chín của mình yêu thích việc trồng hoa kiểng từ nhỏ. Má anh kể là ngay hồi đang học trung học ông anh kế của bà đã bắt đầu "sự nghiệp" trồng cây. Sau này trong đàn con của ông bà ngoại Bùi cũng chỉ có một mình cậu Chín có riêng một khoảnh vườn trong khu đất nhà ở để bày biện hàng mấy chục chậu hoa kiểng đủ loại. Những người còn lại không phải "chẳng ưa gì" như mợ Chín - bằng chứng là mỗi lần đến nhà cậu Chín họ đều tranh thủ chụp hình lấy các chậu cây làm "phông" - nhưng cũng chẳng ai "mê" cây như cậu. Còn chuyện "chẳng ưa gì" của mợ Chín thật ra cũng có lý do chính đáng: thỉnh thoảng cậu Chín phải xịt thuốc trừ sâu rầy cho dàn cây của mình khiến mợ phải qua nhà hàng xóm cả buổi để tránh cái mùi thuốc "làm tao hắt xì hơi liên tục chịu không nổi" - mợ Chín than vãn với Bùi.

Mỗi buổi sáng sớm từ 6 giờ và mỗi buổi chiều từ 5 giờ rưỡi Bùi đều đặn ghé lại nhà cậu Chín để "làm nhiệm vụ". Mỗi lần anh chỉ tốn chừng hơn nửa giờ để tưới cho toàn bộ số cây của cậu Chín. Bây giờ thì anh đã biết chính xác "tài sản" của ông cậu: cả thảy có bốn mươi chín chậu hoa kiểng các loại. Anh cũng đã thuộc làu nhu cầu nước của từng nhóm cây. Nhóm tre trúc trồng trong chậu rất mau "khát nước" ngày phải tưới đủ hai lần và tuới thật đẫm nước nếu không muốn thấy xuất hiện những cái lá tre chuyển từ màu xanh qua màu vàng. Những chậu mai không được để khô tới mức lá rụng nhưng cũng không tưới nhiều khiến những búp nụ mới nhú chờ Tết bị bung nở sớm. Những chậu xương rồng không phải là không cần nước dù chúng có khả năng chịu khô.

Suốt một buổi chiều dặn dò Bùi đôi khi cậu Chín "triết lý". Tỉ như chuyện loài xương rồng cậu nói: "Nhiều người nghĩ rằng xương rồng chịu hạn được nên rất ít khi tưới. Bởi vậy xương rồng của họ không phát triển đẹp. Cái vụ này hệt như ngoài đời người ta thường thấy ai chịu đựng giỏi thì bỏ mặc cho tự lực luôn không "tưới" giúp người ta có điều kiện phát triển vậy". Về mấy cây nguyệt quế cậu Chín "tán": "Nguyệt quế bao giờ cũng nở bông tập thể. Bởi vì nó biết từng cái bông nhỏ xíu của nó mà nở rời rạc thì không đủ tạo hương thơm. Đó là bài học đoàn kết gây sức mạnh"... Bùi nghe ông cậu nói chỉ tủm tỉm cười.

 

***

 

Một tuần lễ rồi cũng mau chóng qua đi. Không ngờ việc giúp tưới cây cho cậu Chín lại có ích cho Bùi đến thế. Công việc ở Công ty nhất là "cái vụ" - từ thường dùng của cậu Chín - kiện tụng khiến đầu anh như muốn vỡ ra. Chuyện chẳng có gì mà cũng kéo dài mất bốn ngày. Hóa ra những người làm đơn chỉ căn cứ vào một số hiện tượng rồi suy đoán là có tiêu cực theo chủ kiến và không loại trừ cả động cơ trục lợi cá nhân. Mỗi ngày chính thời gian tưới cây cho cậu Bùi dường như được dịp xả stress lại có dịp suy nghĩ về từng việc phải giải quyết một cách minh mẫn hơn. Việc cuối năm tạm ổn việc thưa gửi cũng đã được xác minh. Bùi chỉ còn buồn một nỗi là bấy lâu nay anh hết sức chăm chút tạo điều kiện cho một số người được đi học nâng cao được bồi dưỡng nghiệp vụ để có cơ hội tiến thân thì chính một số trong đó lại làm cho anh phải phiền não. Lẽ nào cổ nhân nói đúng: "Cứu vật vật trả ơn. Cứu người người trả oán"?

Cậu Chín về đến nhà. Việc thứ nhất là gặp mợ Chín hỏi thăm sức khỏe của vợ tặng bà quà Thái Lan. Việc thứ nhì là nắm tay Bùi: "Mày ra vườn với tao. Để tao coi cái vụ tưới tắm ở nhà mày làm ăn ra sao?" - cậu vội vã cả trong cách nói.

Bùi theo chân ông cậu đi một vòng khắp vườn. Tự dưng anh đâm lo trong lòng chỉ sợ phải nghe một lời trách móc gì đó của cậu Chín. Mấy chậu tre trúc được ông chủ ngắm nghía khá kỹ. Rồi Bùi nghe hỏi:

- Nè! Khai thiệt với tao đi. Mày có ngắt cái lá tre nào bị vàng úa vì thiếu nước để che mắt tao hay không đó?

Bùi cố tình ưỡn ngực và đáp bằng giọng khôi hài:

- Báo cáo cậu Chín. Con cam kết không làm điều "phi pháp" đó. Nếu sai con xin hoàn toàn chịu trách nhiệm trước... mợ Chín!

Cậu Chín cười hà hà:

- Hỏi vậy thôi chớ mày có ngắt cái lá nào tao dòm là biết liền. Cuống lá bị ngắt khác xa với cuống lá bị rụng...

Hơn hai mươi phút trôi qua. Cuối cùng cậu Chín trở bộ quay lại hiên nhà nơi có cái bàn đá đã đặt sẵn ấm trà mà mợ Chín mới pha cùng một đĩa bánh ngọt.

"Ngồi đi!". Cậu Chín nói như ra lệnh. Bùi nghe lời ông ngồi ghế đối diện và rót trà ra tách cho hai người. Anh dè dặt hỏi:

- Cậu Chín có gì không hài lòng cái vụ tưới cây cậu Chín cứ nói để con rút kinh nghiệm...

Cậu Chín hớp một ngụm trà lài đầu gật gật gù gù:

- Nói chung là... tốt! Nhưng vẫn phải rút kinh nghiệm... Mày rút tao cũng rút luôn...

- Chuyện gì vậy cậu Chín?

Chỉ tay vào dưới gốc hai chậu mai chiếu thủy đặt gần bàn đá cậu Chín nói:

- Thấy gì chưa? Cỏ dại mọc đầy dưới đó tốt đâu kém cây mai! Lát mày đi kiểm tra một vòng tất cả các chậu cây sẽ thấy chậu nào cũng giống hai cái chậu này...

Bùi giật mình. Quả đúng là dưới gốc hai cây mai chiếu thủy mấy bụi cỏ dại mọc xanh tươi cứ như chúng cũng được anh chăm sóc một cách có chủ ý. Anh ấp úng:

- Đúng là... đúng là con phải... rút kinh nghiệm cái vụ cỏ rác này rồi... nhưng mà... con nhớ là...

- Thì tao đã nói rồi! Tao cũng phải rút kinh nghiệm cái vụ cỏ rác này chớ đâu chỉ riêng mày. Bởi vì tao đã quên dặn mày là siêng tưới kiểng thì cũng phải siêng nhổ cỏ... Nhưng thôi nghe nói ở công ty mày có lộn xộn gì đó phải không? Kể tao nghe coi...

Bỗng dưng Bùi buột miệng:

- Dạ... Cái vụ đó cũng giống như cái vụ tưới cây quên nhổ cỏ vậy thôi cậu Chín à...

Biên Hòa 1-2007

 

(Báo Đồng Nai Xuân 2007)

More...

Truyện ngắn TRÁI DƯA TÂY LÉP

By khoivudongnai

TRÁI DƯA TÂY LÉP

Truyện ngắn của KHÔI VŨ

 

Hồi đó cô Năm thuê nhà đối diện nhà tôi cách con quốc lộ xe cộ lại qua tấp nập. Trước nhà tôi ba tôi trồng một giàn dưa tây mà những người khách đi Đà Lạt về thường ghé lại mua khi giàn dưa trĩu trái. Tôi còn nhớ ba tôi hay tinh nghịch khi thụ phấn cho dưa đôi lúc chỉ chấm cho hai vòi bỏ lại vòi thứ ba để tạo ra những trái dưa lép coi rất ngộ nghĩnh. Giàn dưa cho bóng mát ấy thường là nơi tôi ra ngồi làm các bài tập toán vào buổi chiều khi nắng đã dịu đi và ở tiệm cơm chú Xiều hàng xóm mùi xào nấu bay qua nức mũi.

Cô Năm làm gì tôi không biết. Tuổi lên mười của tôi hồi đó chỉ biết ghi nhận tình tôi lại không tò mò. Trong căn nhà thuê cô Năm sống với hai đứa con một gái một trai. Đứa con gái tên Dung tám tuổi mỗi khi nhà có khách lại ẵm thằng em ba tuổi tên Quang của nó qua dưới giàn dưa nhà tôi chơi. Chỉ một lần duy nhất tôi hỏi con Dung về chuyện này:

- Nhà mày có khách hả?

- Ừ!

- Sao lần nào nhà mày có khách má mày cũng đóng cửa vậy?

- Hổng biết!

Tôi tin là con Dung không biết thật nên không hỏi nữa.Có điều tôi vẫn phải ghi nhận những hình ảnh lập đi lập lại nhiều lần mà không thể tự giải thích được. Khách của cô Năm toàn là đàn ông. Họ đến bằng nhiều phương tiện khác nhau. Có người đi xe "xô lếch" có người đi xe "mô bi lét" lại có người lái xe "con cóc" hoặc lái xe vận tải nhẹ. Khi họ đến cô Năm thường băng qua đường mua một chai bia "băm ba" tại quán chú Xiều về đãi khách. Một lát thì thấy con Dung ẵm em qua nhà tôi chơi và cô Năm đóng cửa nhà lại. Khi cửa mở tôi lại thấy ông khách ngồi ở cái bàn bên cửa sổ uống nốt ly bia và nói chuyện gì đó với cô Năm một lát nữa mới ra về.

Nhưng chuyện cô Năm có khách chẳng làm tôi quan tâm bằng việc tôi chưa từng thấy ba của chị em con Dung về nhà. Một người mà cứ mỗi tháng một lần lại có mặt trong nhà con Dung và ở lại ba bốn ngày là bà ngoại của nó. Tôi gọi bà theo ba má tôi là bà Tám "khuynh diệp". Số là nhà tôi bán tạp hóa mỗi lần ngoại con Dung lên chơi bà đều qua mua mấy chai dầu khuynh diệp bác sĩ Tín. Bà vui vẻ kể: "Đi xe từ quê lên đây tui phải xức hết hai chai mới khỏi bị ói. Mua lại hai chai khác dành cho chuyến về". Má tôi nói là quê bà Tám "khuynh diệp" ở tận Cà Mau nơi tận cùng nước Việt mình.

Ngoại con Dung rất thương cô Năm và chị em nó. Bà tới bao giờ cũng xách theo một giỏ nặng bánh trái làm quà có khi còn đem theo cả chục ký gạo nghe nói là gạo thơm đặc sản vùng Cà Mau thổi cơm chỉ ăn với nước mắm dằm ớt cũng rất ngon. Trong mấy ngày bà ở lại con Dung được thong thả vì bà không rời khỏi thằng Quang. Con Dung rảnh rang thường qua nhà tôi chơi và nó thường kể lại cho tôi nghe chuyện dưới quê mà ngoại nó kể cho nó nghe tối hôm trước. Nó có vẻ rất tự hào về ngoại mình về những câu chuyện lạ lùng của ngoại kể về một vùng quê mà chính nó cũng chưa lần nào được nhìn ngó tận mắt. Sự thích thú của nó lan qua tôi một cách vô tình và không hiểu từ lúc nào đó tôi thường hình dung ra một vùng quê huơng hoang dã có những cánh đồng lúa ngút mắt có những dòng sông con rạch lênh láng nước lẫn phù sa có biển Đông ì ầm sóng và những hòn đảo giận dỗi đất liền ra sống cô đơn thật xa ngoài khơi xanh...

Trong những ngày nhà con Dung có mặt ngoại nó khi cô Năm có khách - cũng những người đàn ông khác nhau đến trên những chiếc "xô lếch" "mô bi lét"... - thì cô Năm cũng vẫn chạy qua quán chú Xiều mua bia "băm ba" đãi khách có khi chính bà Tám "khuynh diệp" ngồi nói chuyện với họ rất vui vẻ. Nhưng chị em con Dung không phải tạm lánh qua nhà tôi chơi vì nhà cô Năm những lần này không đóng cửa.

Con Dung không được đi học. Thấy tôi ngồi làm bài dưới giàn dưa tây mỗi buổi chiều nó thường đứng bên nhà nhìn qua với vẻ nể phục và thèm thuồng. Tôi biết thế nên một hôm nọ tôi đã hỏi nó:

- Mày có muốn học chữ không? Tao dạy cho!

Con Dung hớn hở đáp:

- Muốn! Em muốn lắm!

- Vậy thì về xin tiền má để mua tập vở bút mực mỗi chiều qua đây tao dạy cho một lát.

- Một lát thôi à?

- Chớ sao! Mày không thấy tao còn phải làm bài tập toán đây sao? Mà nữa bắt đầu từ khi tao dạy mày học mày phải kêu tao bằng "thầy" nghe chưa?

Từ ấy tôi trở thành "thầy" của con Dung. Trong nhiều tháng liền tôi đã cố gắng dạy nó tập đọc tập viết và cả tập làm toán cộng trừ. Con Dung cũng rất cố gắng học mặc dù nó tiếp thu hơi chậm khiến đôi lúc bực mình tôi đã rủa nó là "Đồ ngu!". Khi ấy con Dung len lén nhìn tôi rồi nó tấm tức khóc. Tôi càng bực mình đuổi nó về nhà không dạy nữa. Có điều chiều hôm sau nó lại qua và tôi lại tiếp tục dạy nó học cho tới một hôm khác nó lại bị tôi rủa là "Đồ ngu" và lại khóc...

Tới mùa giàn dưa tây nhà tôi rộ trái. Cái loại dưa này ra nụ nở hoa hàng loạt nên khi có trái là nặng oằn giàn nhìn rất thích mắt. Hôm ấy có mấy chiếc xe du lịch từ Đà Lạt về ghé lại nhà tôi mua dưa. Họ tranh nhau mua tất cả những trái dưa to tròn vàng ươm trên giàn chỉ còn lại mấy trái lép. Thấy con Dung đứng nhìn với vẻ thèm thuồng tôi liền xin ba tôi một trái dưa lép cho nó. Con bé sung sướng nhận trái dưa chạy u về nhà. Hôm sau nó qua chơi và kể với tôi rằng khi nó hớn hở khoe trái dưa với má thoạt tiên cô Năm cũng vui vẻ nhưng tới khi lấy dao sắp cắt dưa dằm đường ăn thì nó thấy má dừng tay nghĩ ngợi gì đó rồi nước mắt chảy ròng hai gò má. Nó hỏi tôi có biết tại sao không? Tôi lắc đầu trả lời không hiểu...

Sau Tết năm ấy cô Năm đi làm ở đâu đó mà mỗi khi rời khỏi nhà cô đều mặc quần áo rất đẹp. Cô khóa trái cửa khi mình vắng mặt để hai chị em con Dung trong nhà được an toàn. Cửa sổ trước cô Năm cho mở toang để có chuyện gì hai đứa nhỏ còn kêu báo lối xóm. Vậy là con Dung chỉ còn cách nhìn tôi ngồi học dưới giàn dưa qua khung cửa sổ mở nhà nó. Việc học của nó đành chịu dở dang khi tôi vừa dạy nó học bản cửu chương chuẩn bị làm toán nhân. Thời gian đầu tôi hơi thấy tiếc vì mình không còn được gọi bằng "thầy" nữa. Nhưng rồi thời gian trôi qua tôi cũng quên dần đi...

Năm tôi chuẩn bị thi Tú tài thì gia đình cô Năm dọn về quê. Năm ấy con Dung đã là một thiếu nữ và không biết nó tự học hay ai dạy nó lúc nào mà nó đã làm toán nhân toán chia rất thành thạo. Khi ấy nó cũng đã một mình đứng bán nước sinh tố khi cô Năm đi làm. Vẫn chẳng thấy ba nó đâu nhưng nó lại có thêm một đứa em nữa: một đứa em gái được đặt tên là Hằng da trắng như trứng gà bóc tóc vàng mũi cao. Lối xóm nói con bé là con Mỹ. Còn tôi tôi đã tới tuổi hiểu là trước giờ cô Năm làm nghề gì!

Ngày gia đình cô Năm lên chiếc xe tải chất chồng đầy đồ đạc về quê con Dung chạy qua từ giã tôi. Thời gian sau này tôi thường ngại phải tiếp xúc với nó con gái của một người đàn bà không tốt nhưng lúc ấy tôi cũng phải nói lời chúc nó lên đường bình an. Bất ngờ nó nắm lấy tay tôi nhìn tôi rất lâu khiến tôi phải đỏ mặt rồi nó nói:

- Mai mốt có dịp gặp lại anh ráng nhớ em nha!

Tôi cười đáp cho có:

- Dễ ợt! Cứ nhìn cái thẹo trên trán Dung là nhận ra chớ gì!

Chúng tôi bặt tin nhau từ đó!

 

***

 

Bảo Lộc một buổi trưa.

Chiếc xe buýt du lịch ghé lại một tiệm ăn bên đường gần thị trấn để cho đoàn du khách dùng bữa trưa. Anh bạn lái xe vui vẻ nói với tôi:

- Anh cứ đi cùng em. Bảo đảm với anh chẳng những cơm nước miễn phí mà lại còn có quà nữa!

Tôi hiểu ngay đây là tiệm ăn "mối" của anh lái xe. Có điều không biết anh ta sẽ cho tôi đóng vai gì đây để cùng được hưởng đặc quyền của lái xe. Làm phụ xế thì không ổn rồi mà làm chủ xe càng không giống.

Chúng tôi ngồi quanh một bàn ăn trong một phòng riêng. Anh lái xe giơ cao tay chào người phụ nữ đang bước vào phòng rồi chỉ tôi mà nói:

- Giới thiệu với chị Hai đây là ông giám đốc của đoàn du lịch!

Tôi ngượng quá không biết phải nói gì làm gì. Mặt tôi đỏ lên và tôi đành im lặng gật đầu khẽ chào người phụ nữ mà tôi đoán là chủ tiệm ăn. #ôi mắt từ phía ấy nhìn tôi cùng một nụ cười tiếp đến là bàn tay phụ nữ nhỏ nhắn đưa về phía tôi:

- Hân hạnh được quen biết anh...

Tôi bắt tay chị chủ tiệm ăn có gương mặt quen quen và khi một ngọn gió tình cờ thổi qua làm dạt mái tóc của người phụ nữ qua một bên tôi nhìn thấy cái thẹo nhỏ nơi phía phải trán và nhìn thấy tất cả những gì của một thời gian xưa. Hai bàn tay chúng tôi không rời mà siết nhẹ vào nhau. Tôi bồi hồi run run còn Dung ngày xưa của tôi thì sau một phút bất ngờ đã không dằn được cảm xúc ôm lấy tôi mà khóc.

Mọi người đều ngạc nhiên.

Cuộc hội ngộ đầy thú vị. Cái bàn ăn đặc biệt sau đó có mặt cả chủ nhân tiệm ăn. Một cô gái trạc mười tám khá xinh đẹp được gọi đến và được mẹ giới thiệu đã chào tôi bằng "bác". Một lát sau thì có thêm hai người nữa một nam một nữ. Tôi dễ dàng nhận ra Quang dù cậu ta lớn lên có mập và hơi lùn. Chúng tôi bắt tay nhau rồi ôm nhau mừng mừng tủi tủi. Quang giới thiệu cô gái cùng đi là vợ cậu ấy. Hai vợ chồng mới làm đám cưới và đã có tin mừng.

Tôi hỏi:

- Cô Năm và bé Hằng bây giờ ra sao?

Dung cho biết cô Năm mới ngoài sáu mươi mà đã lẫn nhất định sống dưới quê chứ không chịu theo con cái. Còn Hằng cô gái đã tìm được cha và đi Mỹ đoàn tụ gia đình.

Bữa cơm thật ngon thật vui. Nhưng kết quả của nó không giống như anh lái xe "quảng cáo". Chỉ có anh ta là có quà: một gói thuốc lá thơm và một gói trà Bảo Lộc. Phần tôi do bị phát hiện không phải là "giám đốc" không những không được quà mà tôi còn bị phạt: phải ở lại tiệm ăn của Dung một hôm sáng hôm sau tiệm ăn sẽ lo xe đưa lên Đà Lạt!

Mọi người bảo là tôi "trúng số"!

Khi chiếc xe chở đoàn du khách đã đi khỏi tiệm ăn chúng tôi trở lại phòng khách của gia đình Dung ở tầng hầm. Tôi hỏi điều mà mình muốn biết nãy giờ nhưng chưa có dịp thuận tiện hỏi:

- Ông xã của Dung đâu?

- Tụi em xa nhau lâu rồi...

- Vì sao?

- Anh cứ yên tâm về đức hạnh của em. Em không ngoại tình không bài bạc không bỏ phế việc nhà không phải là không yêu chồng... tóm lại em không có lỗi gì cả... Chính anh ấy cũng vậy...

- Vậy tại sao?

- Từ từ rồi em kể...

Dung không chịu kể ngay. Trong lúc tôi ngồi uống trà thì Dung đi đâu đó. Khi trở lại cô bạn gái thuở nhỏ của tôi đã thay trang phục. Hơi điệu đàng một chút bà chủ tiệm ăn nghiêng người qua lại rồi hỏi tôi:

- Anh thấy em còn một nét duyên dáng nào của thời con gái không?

Tôi nói thật lòng:

- Em đẹp lắm!

Dung bật cười:

- Hồi mới quen nhau ông xã em cũng chỉ biết nói như thế: Em đẹp lắm!

- Em định đi đâu à?

- Vâng! Em mời anh đi thác Đambri chơi. Xe đã chuẩn bị rồi.

- Có ai cùng đi nữa không?

- Không chỉ có anh và em thôi...

- Cậu lái xe nữa chứ?

- Không! Em lái!

Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Dung ngày xưa của tôi đã thay đổi nhiều lắm rồi. Mà cũng phải thôi. Hơn ba mươi năm đã qua đi. Mái tóc tôi đã bắt đầu xuất hiện những sợi bạc lòng nhiều khi chùng xuống sự muộn phiền và ước ao những tháng ngày an nhiên cuối đời. Có lẽ hôm nay là một ngày an nhiên như thế...

Dung không rủ tôi theo những bậc thang cheo leo đi xuống chân thác mà lại đi lên phía ngọn thác rồi nhất định bắt tôi cùng ra đứng giữa chiếc cầu treo đong đưa đầy cảm giác phiêu lưu. Cô bạn gái ngày xưa dọa:

- Nếu anh không ra cầu treo em sẽ không kể chuyện gì nữa...

Tôi theo Dung như một đứa trẻ. Chiếc cầu treo bằng tre hay bằng mây rừng tôi không biết rõ nhưng nó vừa có vẻ chắc chắn vừa có vẻ mỏng manh. Chẳng cần một cơn gió chẳng cần ai lung lay mà chỉ cần mỗi khi chúng tôi nhích người nó cũng đong đưa giận dỗi. Về chiều thác không nhiều du khách đến. Ngọn thác càng vắng hơn như là chỉ có hai chúng tôi. Dòng nước dưới chân vừa chảy vừa reo va mình vào đá bắn những bọt trắng xóa li ti trước khi lao mình xuống chân thác...

- Anh biết Đambri có nghĩa là gì không?

- Không...

- Là "đợi chờ". Ở đây người ta thường kể một câu chuyện ngày xưa có một nàng con gái đã đến đây đợi chờ người yêu đi xa cho đến chết...

Tôi không hiểu Dung muốn nói gì.

- Anh muốn nghe chuyện ông xã em trước hay chuyện má em trước? - Dung hỏi rồi tự quyết định - Thôi em kể cả hai cùng lúc vậy. Vì hai chuyện thật ra là một thôi. Là một thôi...

Tôi nghe Dung kể chuyện và hình dung ra những dòng nước đã va vào bờ đá đời Dung trước khi ào xuống chân thác. Người đàn ông đến với Dung ngày ấy đã đến bằng tình yêu chân thật. Đứa con gái của hai người ra đời cũng là kết quả của tình yêu. Cho đến một hôm khi anh ta hỏi Dung không thể không xác nhận là cô Năm mẹ Dung ngày xưa từng làm điếm và bản thân Dung cũng không biết cha mình là ai ? Anh ta không vượt qua được nỗi đau bất ngờ trách Dung đã giấu anh về mẹ về đứa em gái lai Mỹ mà Dung nói dối là con nuôi của mẹ một ngày nọ anh đã lặng lẽ bỏ nhà ra đi và cho tới tận bây giờ mẹ con Dung vẫn không nhận được tin tức nào.

- Biết chuyện từ ngày ấy má em bị loạn trí. Cứ gặp em là bà khóc bà nói là bà không có tội. Nhưng khi em gật đầu nói: "Vâng má đâu có tội tình gì" thì bà lại khóc và nói: "Má có tội với các con nhiều lắm...".

Tôi nhớ lại những tháng ngày thơ ấu mình ngồi làm toán dưới giàn dưa tây nhìn qua bên kia đường thấy cô Năm đóng cửa và con bé Dung cõng em băng qua nhà tôi. Tôi nhớ lại những lần cô Năm qua nhà tôi mua đồ lấy tay xoa đầu tôi tôi đã né tránh vì một cảm giác xa lạ không giải thích được. Rồi cả cái ý nghĩ khinh bỉ có thật trong tôi khi tôi lớn lên và biết cô Năm làm nghề gì!

- Má em đau khổ lắm! - Dung kể tiếp - Bởi vì bà đâu có làm cái nghề nhơ bẩn ấy vì cuộc sống riêng của mình. Chắc anh sẽ bất ngờ khi nghe em nói điều này : ngày ấy ông ngoại em bị bán thân bất toại các cậu các dì đều nghèo cả nên chỉ biết nhìn cha mà thương mà khóc. Một ngày kia má em đã theo một người quen đi xa và nhắm mắt liều thân để kiếm tiền chạy chữa thuốc thang cho ông ngoại em. Biết đời mình đã hỏng chuyện chồng con má em cứ để có thai rồi sinh rồi ngậm đắng nuốt cay mà nuôi tụi em...

Dung không ngăn được nước mắt. Chiếc cầu treo chao qua chao lại. Dòng nước dưới chân chúng tôi cũng như dập dềnh nghiêng ngả. Tôi đỡ Dung đi ngược vào bờ. Lòng tôi cũng ngược về dĩ vãng để nhớ lại những lần bà ngoại Dung lên thăm con gái thăm cháu ngoại đều ghé mua dầu khuynh diệp nhà tôi tự giải thích vì sao người phụ nữ không quen đi xe ấy vẫn cứ phải hàng tháng vượt mấy trăm cây số để gặp con gái. Tôi cũng chợt nhớ lại và hiểu  vì sao lần tôi cho Dung trái dưa tây lép cô Năm đã nhìn trái dưa có thân phận bất hạnh ấy mà khóc...

Cô Năm bây giờ lại hiện ra trong tôi nhưng với hình ảnh khác hẳn trước khi tôi nghe Dung kể chuyện...                                                                      

(11.10.97)

 

In Tuổi Trẻ Chủ nhật năm 1997

More...

Truyện ngắn BONG VÕNG MẠC

By khoivudongnai

Truyện ngắn

Chủ Nhật 07/01/2007  04:53 (GMT+7)

Bong võng mạc

 

Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

TT - Sau đợt họp Quốc hội dài gần tháng trở về địa phương đang giải quyết một núi việc tồn đọng thì phó bí thư cảm thấy mắt trái của mình có vấn đề.

Ông thử bịt mắt phải lại thì mắt trái chỉ còn thấy được hình ảnh một nửa dưới nửa bên trên toàn một màu xám ngăn cách bởi một đường cong võng xuống.

Thử đi thử lại mấy lần vẫn thế phó bí thư hốt hoảng gọi cậu trợ lý bảo điện thoại cho giám đốc sở y tế gửi gấp qua một bác sĩ chuyên khoa mắt giỏi nhất.

Nửa giờ sau một nữ bác sĩ xuất hiện. Nghe ông kể bệnh xong cô bác sĩ chỉ soi đèn khám mắt ông một chút xíu rồi nói: “Có thể anh bị bong võng mạc mắt trái. Phiền anh qua bệnh viện để tôi siêu âm chẩn đoán cho chắc chắn”.

Chiếc xe con được giám đốc sở y tế ra lệnh đặc cách chở cô bác sĩ đi khám mắt cho phó bí thư sau đó đã lập tức chở ông qua bệnh viện. Dĩ nhiên có cả cậu trợ lý đi theo.

Người ta nhỏ thuốc giãn con ngươi cho bệnh nhân rồi mới thực hiện siêu âm. Đâu chừng mười lăm phút thì công việc hoàn tất phó bí thư được mời ngồi trước bàn làm việc của cô bác sĩ mà bây giờ ông đã biết là trưởng khoa mắt của bệnh viện.

“Anh bị bong võng mạc mắt trái” - cô bác sĩ vừa nói vừa đưa cho phó bí thư xem bức ảnh chụp con mắt trái của ông với những khoảng đen trắng mà ông không hiểu lắm. “Bong võng mạc ư? Cô có thể giải thích rõ hơn không?”

- “Thưa võng mạc nằm ở đáy mắt gồm những tế bào thần kinh thị giác. Khi bị bong những thần kinh này không tiếp nhận được hình ảnh...”.

“Tôi hiểu rồi. Vậy thuốc men ra sao?”

- “Thưa chỉ có một biện pháp điều trị là giải phẫu”.

“Mổ chứ gì? Khả năng bệnh viện ta thế nào?”

- “Thưa ở khu vực miền Nam chỉ có một nơi thực hiện được ca giải phẫu võng mạc là ở TP.HCM. Chúng tôi sẽ làm hồ sơ chuyển viện anh lên đó...”.

“Không có cách nào khác ư?”

- “Thưa đó là cách duy nhất”.

Chiếc xe con lại đưa phó bí thư và cậu trợ lý trở về văn phòng cùng cuốn sổ khám bệnh bảo hiểm y tế và tờ phiếu chuyển viện. “Ngày mai phải đi ngay à?”

- “Dạ. Bác sĩ bảo phải đi ngay”.

Phó bí thư im lặng. Vậy là ông lại phải xa công việc một thời gian dài nữa rồi. Dù sao thì cũng phải chữa trị đúng cách để ông lấy lại cái nhìn trọn vẹn cho con mắt trái. Ông liên tưởng mình đang bị che khuất một phần tư sự thật. Một nụ cười méo mó chợt nở trên môi ông.

* * *

Ca giải phẫu được xem là thành công. Việc hồi phục của mắt còn chờ vào thời gian. Nhưng điều đau khổ trước hết là trong vòng mười ngày sau khi mổ phó bí thư nằm thì phải nằm sấp ngồi thì phải cúi gập đầu thẳng góc với mặt đất. Đó là thế nằm ngồi bắt buộc của bệnh nhân mổ bong võng mạc tạo điều kiện cho phần võng mạc được gắn chắc hơn vào đáy mắt.

Loay hoay mãi phải một ngày sau phó bí thư mới lựa được thế nằm vừa đúng lời khuyến cáo chuyên môn vừa đỡ bị khó chịu nhất. Trời đất! Nào ai ngờ lại có ngày ông phải nằm ngồi với một tư thế chẳng giống ai. Tính ông hay liên tưởng. Nhiều lúc ông chỉ muốn bật cười khi nghĩ rằng mình đang ở thời kỳ phải “cúi đầu sám hối” “không được ngẩng mặt nhìn đời”.

Khách đến thăm nườm nượp rất phiền. Vì thế ông chỉ tiếp những người không thể không tiếp. Số còn lại ông dặn người nhà nói là ông đã ngủ và thay ông tiếp họ ở phòng kế bên sát nơi ông nằm.

Quen làm việc bận rộn nay phải nằm một chỗ quả là cực hình với ông. Có những lúc ông đã thiếp đi được vì mệt nhưng cũng không ít khi ông nằm đó mà đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.

Hầu như khách ở phòng bên ai cũng nói chuyện với âm lượng nhỏ nhất có thể để khỏi làm phiền người bệnh. Nhưng dường như cái thế nằm úp sấp lại giúp đôi tai ông phát huy được tối đa thính lực nghe rõ từng lời thăm hỏi hoặc trò chuyện với nhau của khách...

Có câu chuyện đã khiến ông phải giật mình có câu chuyện ông hoàn toàn không ngờ tới... Nào chuyện cậu phó một ban thuộc cấp ủy đang rao bán đến hai lô đất biệt thự trị giá tiền tỉ mỗi lô trong khu qui hoạch trung tâm đứng tên người nhà? Rồi chuyện giám đốc công ty may tổ chức đám cưới cho con gái đến hai buổi mỗi buổi hàng ngàn khách? Xe con của chủ tịch huyện X gây tai nạn giao thông chết người rồi bỏ chạy luôn ư?... Người ta bịa đặt để bôi lọ cán bộ địa phương hay tất cả là sự thật?

“Này cậu nói thật cho tôi biết nhé vụ... có không?...”. Cuối cùng vào một buổi tối phó bí thư đã hỏi cậu trợ lý tất cả những gì mình nghe được mà còn nghi ngờ.

“Báo cáo anh... chuyện ấy... có ạ!” “Báo cáo anh chuyện ấy em cũng nghe nói...”... Cậu trợ lý rụt rè trả lời cho đến câu hỏi cuối cùng rồi mới ngập ngừng hỏi lại: “Dạ... nhưng sao anh lại biết những chuyện ấy ạ?”.

Phó bí thư thở dài. Ông buồn quá. Trong lúc những người như ông dành hết tâm sức vào công việc xây dựng địa phương quên cả sức khỏe riêng mình thì chung quanh lại có không ít người đã chỉ lo thu vén hoang phí trốn tội...

“Dạ... sao anh lại biết những chuyện ấy ạ?”.

Cậu trợ lý lặp lại câu hỏi sau một lúc không nghe phó bí thư trả lời. Ông giật mình. Cái cằm chẻ đặt tựa lên cái khăn lông được cuốn tròn sát cổ giúp ông dễ chịu khi phải nằm sấp lại khiến ông khá khó khăn mỗi khi cần nói. Nhưng ông cũng đã ngẩng đầu lên để trả lời cậu trợ lý:

- Tôi biết hết!... Bởi vì... tôi vừa được mổ chữa trị bong võng mạc mắt cậu có hiểu không?

 Truyện ngắn 1.137 chữ của KHÔI VŨ

(In trên Tuổi Trẻ  7/1/2007 - Cuộc thi Truyện ngắn 1200 chữ)

 

More...

Truyện ngắn GHÉT HỌC

By khoivudongnai

Truyện ngắn

Chủ Nhật 16/07/2006  06:42 (GMT+7)

Ghét học

Minh họa: Vũ Đình Giang

TT - Hôm ấy tôi đang hào hứng nói với mấy đứa con chú Kiên chuyện mình sẽ đi học tiếp sau khi lấy được bằng cử nhân thì ở một góc phòng khách chú nói vọng ra:

- Thôi! Cử nhân là đủ rồi! Học thêm nữa vừa tốn kém tiền bạc cha mẹ vừa vào đời sau chúng bạn! Ích gì!

Con trai chú Kiên là Quyết bạn cùng lớp với tôi hồi trung học quay nhìn ba nó đang say mê chơi game phản đối:

- Ba nói vậy sao được! Con mà có điều kiện con cũng học tiếp...

- Mày có câm đi không! Trứng muốn khôn hơn vịt hả?

Thấy tình hình “không ổn” Quyết kéo tôi ra sau vườn. Hai đứa em nó cũng nối gót theo. Chú Kiên dường như còn ấm ức trong lòng ngồi nói một mình:

- Học với chả hành! Tao thì học hành đến đâu mà vẫn cứ làm tới phó giám đốc!

oOo

Tôi thân với Quyết từ hồi hai đứa cùng được tuyển vào lớp 10 một trường công lập. Sau khi lên đại học tuy hai đứa học khác trường nhưng vẫn qua lại với nhau. Chuyện nhà tôi Quyết đều biết. Ngược lại tôi cũng khá rành chuyện nhà nó.

Quyết rất thương ba tuy nó thường tâm sự là không chịu được cái tính độc đoán của ông. Cứ như lời Quyết kể thì chú Kiên đã có một tuổi thơ bất hạnh. Mẹ mất sớm cha lấy vợ khác khiến cậu bé Kiên phải chịu cảnh dì ghẻ con chồng.

Chịu đựng được đến năm mười sáu tuổi thì anh chàng Kiên trốn vào rừng đi giải phóng. Sau 30-4-1975 thiếu úy Kiên được thưởng phép về làng trong những ánh mắt thán phục của mọi người. Cả đến bà dì ghẻ cũng phải thay đổi thái độ.

Phục vụ tại một đơn vị ở thành phố khi được thăng chức trung úy chàng sĩ quan quyết định chọn một cô gái ở ngoại thành để cưới làm vợ nhất định từ chối đám ở quê mà cha mẹ đã định sẵn.

Tới hồi tôi và Quyết gặp nhau thì chú Kiên đã chuyển ngành ra làm trưởng phòng tổ chức ở một xí nghiệp.

oOo

Một buổi tối nọ chú Kiên tiếp khách là một người bạn cũ hồi trong quân ngũ hiện là giám đốc một công ty ở tỉnh bạn. Chú Tiến chuyển ngành với cấp bậc thấp hơn ba Quyết thế mà con đường thăng tiến lại rộng mở hơn.

Chú chân tình kể: “Phấn đấu dữ lắm đó anh Hai! Mới đầu tôi cũng chỉ được làm ở phòng hành chánh. Ngày làm tối đi học bổ túc rồi sau khi tốt nghiệp xin cơ quan cho đi học đại học. Trầy trật sáu bảy năm mới lấy được cái cử nhân kinh tế. Rồi lại tình nguyện về một đơn vị tỉnh. Vẫn là một anh trưởng phòng thôi. Hai năm sau mới lên được phó giám đốc rồi gần đây thì được thay anh giám đốc tiền nhiệm về hưu...”.

Tiễn khách ra về đêm hôm ấy chú Kiên bị mất ngủ. Quyết thức giấc lúc hai giờ sáng vẫn thấy ba mình ngồi trầm ngâm với bình trà. Nó bước tới hỏi chuyện. Chú Kiên mừng vì có người để thổ lộ tâm can.

Chú nói với con trai: “Tao đang tự hỏi tại sao chú Tiến làm được tới giám đốc mà tao lại không? Đi học để lấy bằng đại học như chú ấy thì tao chẳng còn điều kiện nữa rồi! Mà tại sao lại cứ phải học kia chớ! Tao biết chắc đó không phải là cách duy nhất để thăng tiến! Nhưng bằng cách nào thì tao nghĩ mãi chưa ra...”.

Quyết ngồi nín thinh nghe ba tâm sự không dám nói câu nào vì nó nghĩ rằng cách tiến thân như chú Tiến mới là cách tốt nhất! Nói một hồi có lẽ vơi buồn chú Kiên bảo Quyết: “Thôi! Đi ngủ! Rồi thế nào tao cũng có cách...”.

“Cách” của chú Kiên là... đi gặp lãnh đạo sở để thắc mắc! Gặp trực tiếp đã đành chú còn điện thoại ngoài giờ làm việc để... nhắc họ quan tâm đến mình!

Cuối cùng sau nửa năm kiên trì với “cách” ấy chú Kiên đã đạt được ý nguyện: được bổ nhiệm thay vị trí của một phó giám đốc xí nghiệp bị điều lên sở vì có khuyết điểm.

Nhận được quyết định chú Kiên phấn khởi nói với Quyết: “Mày thấy chưa! Ba mày nói được là được mà!”. Ngày chủ nhật liền đó chú mượn xe của xí nghiệp bỏ tiền đổ xăng đưa cả nhà về quê cứ như ngày xưa người ta vinh qui bái tổ!

oOo

Mới đây Quyết đến tìm tôi với vẻ mặt rầu rĩ. Nó nói: “Ba tao gặp chuyện rồi!”.

Thì ra chú Kiên được giới thiệu ra ứng cử hội đồng nhân dân quận. Phần đầu của thủ tục không có gì đáng nói nhưng tới khi đưa ra cơ quan để lấy ý kiến chung thì kết quả lại ngược hẳn những dự đoán.

Về nhà chú Kiên trút bực tức lên đám con bằng một tràng “độc diễn”: Bọn phản thầy bọn ăn cháo đá bát mà! Thường ngày thì tụi nó cúi đầu nghe lệnh chẳng cãi lời nào họp hành cũng không thèm góp ý đùng một cái tới hơn phân nửa không bỏ phiếu cho mình! Hỏi có tức không?

Chắc chắn chuyện này có người ganh ghét tao xui giục công nhân viên đây mà! Hừ! Muốn hạ uy tín của tao hả?

Quyết nói: Tại ba tao tất cả. Ông không chịu học hỏi đã đành lại còn mệnh lệnh không cho ai nói hay làm khác ý mình thì còn ai dám phản đối dám góp ý! Bởi vậy có dịp là mọi người chẳng bỏ lỡ để dạy cho ông một bài học. Có điều ba tao vẫn không nhận ra. Tao mới nói sơ sơ suy nghĩ của mình ông đã gạt phăng: Mày con nít biết gì!

oOo

Tới hôm nay tôi mới có dịp ngồi trực tiếp nói chuyện với chú Kiên sau khi sửa xong cái lỗi phần mềm mà chú bấm chọn đại chữ “yes” khi trên màn hình vi tính xuất hiện một câu hỏi tiếng Anh khiến máy bị treo chương trình sau đó đã không mở được.

Tôi nói: “Chú chịu khó học thuộc mấy cái lệnh thường gặp...”. Chú Kiên cau mặt: “Học! Học! Sao tụi bây đứa nào cũng nói giống hệt nhau vậy. Thằng trưởng phòng tổ chức của sở cũng nói với tao là phải ráng học thêm cái gì đó! Không học nhưng tao không tham nhũng cũng không vi phạm đạo đức. Tao thách đứa nào cách chức tao đó!”.

- Kìa ba! Sao ba lại nói chuyện đó với bạn con?

Quyết rầu rĩ nắm tay tôi kéo ra sau vườn như lần trước.

Truyện ngắn 1.185 chữ của KHÔI VŨ

(In trên Tuổi Trẻ 16/7/2006 - cuộc thi Truyện ngắn 1200 chữ)

 

More...