Tiểu thuyết TRIỆU PHÚ (7)

By khoivudongnai

Triệu phú

Tiểu thuyết của Khôi Vũ

Chương I (Tiếp theo)

9 

Y chưa từng ghi nhật ký. Thuở thiếu niên cuộc sống trong một gia đình lao động nghèo khiến y nghĩ đơn giản rằng nhật ký là một cái gì đó xa xỉ mơ mộng của bọn họ trò gia đình thượng lưu hay trung lưu. Hồi đó cả đến trò viết lưu bút cũng bị y ghét thậm tệ. Y cũng từng được nhiều đứa bạn trao cho quyển lưu bút của chúng và bảo y ghi vào đó ít dòng. Y đọc và thấy tởm những câu chữ sáo rỗng giả dối trong ấy. Y trả lại các tập lưu bút và nói là mình chẳng có gì để viết. Từ đó y trở thành cô đơn giữa đám bạn bè. Lớn lên y hiểu rằng những ý nghĩ trước đó của mình nghiêng về một cực chưa phải là khách quan. Nhưng y vẫn không ghi nhật ký vì chẳng có thì giờ dành cho việc ấy mà đôi khi y cảm thấy nó cũng mang một ý nghĩa gì đó đáng để ý. Bước vào đời thì nỗi buồn tình cảm làm cho y sợ hãi khi phải nghĩ ngợi chứ đừng nói là viết ra những ý nghĩ ấy về thân phận mình.

Công việc làm ăn buộc y phải ghi lại hàng đêm trước khi đi ngủ những việc chính đã xảy ta trong ngày để khi cần thì tra cứu như một tài liệu. Y viết trên những tờ giấy trắng viết thư có in tên mình và địa chỉ trang trại ở góc trái phía trên cùng. Những tờ giấy ấy sau khi ghi chép được y cất vào một ngăn tủ có khóa. Sự khác biệt trong mấy ngày nay là không hiểu sao y lại ghi chép chi tiết hơn các sự việc kể cả viết ra những ý nghĩ của mình.

More...

Tiểu thuyết TRIỆU PHÚ (6)

By khoivudongnai

Triệu phú

Tiểu thuyết của Khôi Vũ

(Tiếp theo)

 

Chương 1

7. 

Ngay tới khi dứng dưới vòi sen phun nước rào rào lên mái tóc dày lên mặt lên bờ vai… những con số vẫn chưa thôi ồn ào trong đầu y. Khoảng một năm trở lại đây y thường bị những cơn nhức đầu kỳ lạ hành hạ mỗi khi phải tính toán suy nghĩ căng thẳng. Vào những lúc như thế này dường như các tế bào thần kinh của y đã mệt nhoài và chúng nổi loạn la hét đập phá. Những cái gì đó như tiếng trống như tiếng hú của người Thượng miền cao nguyên ngày nào vang ra từ trong óc làm buốt vùng ót sau hai vành tai. Đôi khi còn như kéo căng đôi mắt của y. Đó là thời điểm mà y sẵn sàng đổ sụp xuống phía trước mặc kệ cuộc đời bước qua mình bình yên hay dữ dội.

Chiều hôm nay cơn nhức đầu là hậu quả sự gắng sức của y sau khi y bảo lão Ngoạt sói mà cả chị Thu kế toán và ông Doanh phụ trách rẫy cà phê lên cùng họp bàn việc thu hoạch mùa cà phê sắp tới. Hết việc tuyển thêm người thu hái trả lương khoán thay vì trả công nhật y bàn qua việc phơi chọn quyết định không để bị thiệt thòi như vụ trước đã giao xa cạ các loại hạt tốt xấu. Y bảo chị Thu tính các khoản chi kể cả số tiền không nhỏ quà cáp cho những người có trách nhiệm thu mua và kiểm phẩm của bên xuất khẩu. Con số ước thu thì đã nằm sẵn trong đầu y và khi con số của kế toán được đưa ra y có ngay số thành của bài toán trừ.

More...

Tiểu thuyết TRIỆU PHÚ (5)

By khoivudongnai

TRIỆU PHÚ

Tiểu thuyết của Khôi Vũ

Chương I (tiếp theo)

5. 

Y nằm thả người theo chiều ngang chiếc giường hộp của mình cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Việc đầu tiên là đưa cô gái về nhà y đã làm được sau khi vượt qua cửa ải cuối cùng là bà chủ quán Ngọc Lan. Ở cái thị trấn này y biết khá nhiều người nhưng bà chủ quán có gương mặt tròn và bèo nhèo những đám mỡ mới tích có mái tóc uốn xoăn tít và cặp môi mỏng dính thì có lẽ là người từ nơi khác tới làm ăn. Nghe y ngỏ ý xong bà ta nở ngay một nụ cười đánh lừa y giọng bà ta ngọt lịm: “Có lẽ ông đã hiểu lầm quán chúng tôi rồi. Các em tiếp viên ở đây đều là con nhà tử tế đi bán quán kiếm tiền nuôi cha mẹ đâu có thể tới nhà khách đôi ba ngày dược…”. Y móc bóp lấy ta một số tiền đặt lên mặt quầy. ”Kìa…- Bà chủ quán mở to đôi mắt nhưng giọng vẫn ngọt lịm - Sao ông lại làm như thế. Thú thật với ông là ở quán Ngọc Lan này chúng tôi…”. Y đặt thêm một xấp tiền tương đương lần trước. bà chủ quán cất cao giọng: “Tuyết Trinh à ra má nói nè…”. Khi Tuyết Trinh bước tới bên quầy bà chủ quán nói tiếp: “Nè con con đã nói gì với ông đây rồi hả con? Sao con lại dại dột vậy sao con không nghe lời má dặn…”. Y tháo chiếc nhẫn hai chỉ ra đặt kế bên bàn tay trắng xanh của bà chủ quán. Tới lúc này thì bà ta không còn giữ được bình tĩnh nữa. Bà ta cầm vội chiếc nhẫn đeo vào ngón tay mình quơ cả hai xấp tiền bỏ vào ngăn kéo đôi môi mỏng như đang hát: “Tuyết Trinh nè vụ này coi như việc triêng của con má không can dự vô nghe chưa. Rồi chừng nào con trở lại quán đây?”. Y nắm tay Tuyết Trinh dẫn đi không để cô kịp trả lời.

More...

Tiểu thuyết TRIỆU PHÚ (4)

By khoivudongnai

TRIỆU PHÚ

Tiểu thuyết của Khôi Vũ

Chương I (tiếp theo)


4. 

Lão Ngoạt sói vẫn chưa hết hẳn cảm giác rằng mình đang sống trong mơ suốt hai năm nay kể từ khi lão bước chân vào trang trại này. Ngày tháng nối nhau đi qua đời lão. Công việc nơi đây dần trở nên quen thuộc đến nỗi nhiều khi lão đã phải nghĩ rằng nếu không được làm những việc như thế nữa chẳng bao lâu lão sẽ hóa điên và không tránh khỏi cái chết.

Mặc dù ông chủ sẵn sàng mua về một chiếc Honda cho lão chạy việc đây đó trong trang trại giống như những nhân viên quan trọng khác ở đây nhưng lão đã quá ngán các loại xe có động cơ. Cuộc đời lão tính sổ lại đã có không dưới bốn chục năm cầm tay lái đủ loại xe bốn bánh chán chê đến nỗi chỉ muốn lộn mửa khi ngửi mùi xăng dầu. Lão nhận tiền của ông chủ để đi mua một chiếc xe đạp khung ngang Trung Quốc mà đi tuy rằng với chiều cao chưa tới một thước sáu lão ngồi trên xe không xứng lắm và mỗi khi dừng xe có đôi chút khó khăn. Chẳng sao lão thích thế! Có lần một thằng nhóc tì mới vào đời làm ăn tới liên hệ với trang trại. Nó chạy chiếc DD 70 mới mua cười nói với lão như dạy khôn: “Sao không mua Honda mà chạy cho đỡ mỏi giò hả bác Ngoạt?”. Nếu chỉ có câu nói ấy thì chẳng có gì đáng chấp đằng này thằng nhóc không che giấu sự hãnh tiến trong khi hỏi nó hất cái mặt lưỡi cày lên vẻ coi thường kẻ đối diện. Bực mình lão cười khẩy một tiếng rồi nói: “Tôi khoái đi xe đạp hơn cậu à. Ngồi trên xe đạp bao giờ tôi cũng thấy mình cao hơn những người ngồi xe gắn máy như cậu một cái đầu. Một-Cái-Đầu! Chính xác là như thế đấy cậu!”. Thằng nhóc hãnh tiến tịt ngòi có lẽ đã thấm đòn nhưng vẫn phải cười gượng bỏ nhỏ một câu: “Bác Ngoạt thâm thúy quá!”.

More...

Tiểu thuyết TRIỆU PHÚ (3)

By khoivudongnai

TRIỆU PHÚ

Tiểu thuyết của Khôi Vũ

Chương I (tiếp theo)

Sau mấy câu trao đổi ban đầu thông thường giữa một người khách lạ và một cô gái phục vụ quán ăn giống như bao trường hợp khác y bắt đầu ngắm cô gái mình cần gặp.

Tuyết Trinh có khuôn mặt duyên dáng hơn là đẹp sắc sảo nhưng đôi mắt của cô gái thường lóe lên ánh tinh quái nghịch ngợm của một đứa trẻ bướng bỉnh. Y không thể phân tích rõ đâu là đặc điểm chính đã giúp y nhận ngay ra sự quen thuộc nơi khuôn mặt ấy. Chỉ biết rằng những suy nghĩ cả đêm qua của y về cách hỏi chuyện thế nào để có thể xác định cô đúng là người mình cần tìm đã trở thành không cần thiết nữa. Sáng nay trên đường tới quán Ngọc Lan y tình cờ gặp và phải ngồi uống cà phê với một người quen y vốn không thích tới quán y lại phải ngồi đợi hơn tiếng đồng hồ nhưng rồi tiền hung hậu kiết. Y đã gặp may mắn bù lại. Sự tưởng tượng không lấy gì làm phong phú lắm vẫn có thể giúp y hình dung ra hình ảnh Tuyết Trinh thời nữ trung học. Chắn chắn cô nữ sinh ấy rất hồn nhiên lanh lợi và không thể không là một “cô nương” quậy phá bạn bè. Y lại hình dung ra một cô Tuyết Trinh ca sĩ trong đội văn nghệ nhà máy dệt nhí nhảnh trên sân khấu: “Có chú chim non nho nhỏ cất tiếng líu lo như muốn ngỏ…”. Mái tóc vẫn để xõa ngang vai kia ngày ấy chắc không khỏi quyến rũ bao chàng trai. Những gì khác đi có lẽ là đôi môi đôi mắt được trang điểm đậm là bộ đồ xoa màu boóc đô kiêu kỳ và những hành động của một cô gái bán “bia ôm”…

- Anh ăn đi! - Tuyết Trinh gắp một miếng thịt gà bỏ vào chén cho y và nói tiếp - Ở quán Ngọc Lan này bà Tám nấu bếp được tiếng làm món gà hấp muối rất ngon…

More...

Tiểu thuyết TRIỆU PHÚ (2)

By khoivudongnai

2

TRIỆU PHÚ

Tiểu thuyết của Khôi Vũ

Chương I (tiếp theo)

Lại một lần nữa giấc mơ ấy trở về với Tuyết Trinh. Những hình ảnh và diễn biến trong giấc mơ vẫn y như lần đầu tiên nó xuất hiện. Đó là hình ảnh nàng công chúa Tuyết Trinh bị giam cầm trong một tòa lâu đài cổ kính tận rừng sâu đêm ngày buồn thảm và ước ao có đôi cánh của loài chim để bay lên bầu trời xanh tìm tự do. Rồi một ngày kia có một chàng trai xuất hiện trước cổng lâu đài đánh nhau với con sư tử bờm trắng canh cổng giết được nó. Chàng trai đi tìm công chúa. Vừa trông thấy chàng Tuyết Trinh đã mê mẩn cả cõi lòng. Nàng công chúa ngã vào vòng tay lực lưỡng của chàng trai trẻ đẹp ngất ngây trong hạnh phúc. Chàng đã khiến nàng không còn thở nổi đã chết đi một khoảnh khắc tim đã ngừng đập máu đã ngừng chảy. Chàng xâm chiếm làm cơ thể nàng tan rã đi như băng tuyết. Nàng chỉ còn cảm nhận được sự tồn tại của mình trên thế gian này nhờ nghe được nhịp thở của chàng tiếng tim đập rộn rã của chàng dòng máu chảy ào ào như thác lũ của chàng. Cuối cùng nàng sống lại nghe được nhịp tim mình nghe được tiếng thở của mình và đôi mắt hé mở nàng bàng hoàng đến độ chết đi lần thứ nhì khi thấy gương mặt chàng đã biến thành gương mặt dữ tợn của con sư tử bờm trắng…

More...

Tiểu thuyết TRIỆU PHÚ (1)

By khoivudongnai

Gửi bạn bè gần xa

Dạo này hết chuyện ăn cắp truyện ngắn của người khác của một tác giả ở tỉnh nọ lại đến chuyện quanh giải thưởng cuộc thi Bút ký ĐBSCL khiến khoivudongnai phải cố gắng "theo" cho "đủ bộ". Có bạn đã gửi lời khuyên "theo ba cái vụ này mệt mỏi quá thôi dừng lại đi ông..." bạn khác thì cảnh báo: "Biết là ông chỉ muốn thông tin khách quan nhưng biết đâu lại có người nghĩ thế này thế nọ rồi thù ghét ông thì rõ là vô duyên!"... Có bạn bè hiểu như thế và khuyên như thế cũng là hạnh phúc cho khoivudongnai lắm rồi. 

Dù sao thì khoivudongnai vẫn giữ ý riêng của mình: qua trang bolg thông tin các sự việc có liên quan đến làng văn một cách khách quan để bạn bè thường vào trang của mình cùng biết cùng nghĩ (mỗi người cứ việc ngẫm nghĩ theo ý của mình!); bên cạnh đó qua các sự việc biết đâu chẳng rút ra được chút kinh nghiệm sống chút kinh nghiệm ứng xử trong nghiệp viết...

Tuy nhiên để cùng bạn bè "thư giãn giữa giờ" từ hôm nay khoivudongnai bắt đầu post dần cuốn tiểu thuyết "Triệu phú" được viết từ năm 1991 và in năm 1992 cách nay đã 20 năm. Chẳng là trong khi tự làm "Tổng tập 1 bản" cho mình KV phải thuê đánh máy vi tính lại mấy cuốn sách được in vào thời trước khi có máy vi tính. Cuốn "Triệu phú" vừa được đánh máy xong KV đọc lại để sửa morat thì thấy nó vẫn còn... đọc được. Chỉ xin nhắc bạn bè là cuốn sách được viết cách nay 20 năm nên có những chi tiết thuộc ngày ấy đến nay đã thay đổi (giá trị đồng tiền cái nhìn của xã hội những năm 90 ...)

Mời bạn bè đọc thử xem "Triệu phú" thế nào! Cam đoan đây là sáng tác chính cống không ăn cắp tác phẩm của ai và cũng chưa dự cuộc thi nào nên không bị tai tiếng!

 

TRIỆU PHÚ 

Tiểu thuyết của Khôi Vũ

(Viết năm 1991)

CHƯƠNG MỘT

1. 

Mấy ngày nay vào buổi chiều không còn thấy những đám mây đen từ phía tây ùn lên bầu trời rồi ào xuống những cơn mưa bất chợt như dạo trước. Xế trưa trời đang nắng có thể hơi tối đi nhưng trên cao chỉ có vài đám mây lẻ loi không thể thực hiện nổi toan tính đổ mưa xuống trần gian. Trời sáng sớm có sương. Cây mận đỏ đã có vài trái chín mọng bắt mắt. Gốc xoài già vẫn giữ dáng vẻ cằn cỗi thân nứt nẻ vì nắng mưa năm tháng lá sậm màu diệp lục ngọn lặng lẽ chờ ngày nhú ra những chùm bông vàng li ti thơm lựng.

Theo thói quen mỗi khi thức giấc không bao giờ y rời khỏi giường ngủ ngay mà nằm nán lại nghe nhạc một lúc. Cái cátxét Sony 370S đặt ở đầu giường trong hai hộc băng luôn gài sẵn hai cuộn băng nhạc thường là một cuộn nhạc nước ngoài và một cuộn băng trong nước. Đó là hai cuộn băng mà tối hôm trước y đã chọn không đắn đo lắm trong số hàng trăm cuộn băng nhạc đủ loại của mình. Y thuê đóng một cái giá đựng băng nhạc dài hơn thước đánh vẹcni màu rất đậm treo trên vách như một người sưu tầm. Mỗi buổi sáng chủ nhật y đều ghé qua tiệm bán và sang băng “Âm Thanh” hỏi cô bé đứng sau quầy kính trước khi gắn điếu thuốc lên môi và bật quẹt: “Có băng nhạc nào mới không bé?”. Nếu cô bé cười khoe cái răng khểnh và đáp: “Dạ có” y bảo: “Gói lại cho chú rồi tính tiền”.

More...