TÂM TƯỞNG (NHỚ BIÊN HÒA KỲ 7)

By khoivudongnai

Tâm tưởng

 

Biên Hòa có nhiều ngã ba ngã tư ngã năm... cứ như để cho người Biên Hòa có nhiều cơ hội chọn con đường thích hợp nhất cho cuộc đời mình. (Có lẽ tôi cứ hay vận vào mình mà nghĩ thế không hiểu có nên chăng?)

Ngã năm Biên Hùng ngày nay được mở rộng cả khu bùng binh lẫn các con đường. Nhiều buổi sáng tôi ngồi uống cà phê với bạn bè ở góc rạp hát Nam Hà nhìn thành phố thức dậy nhộn nhịp hối hả. Nhiều đêm cũng tại nơi này chúng tôi ngồi ngắm những ánh đèn đường đèn nhà hàng sáng cố định đèn xe di động nhiều vệt ngoằn ngoèo lúc một thưa dần đến khi thành phố chìm vào giấc ngủ. Nhịp sống công nghiệp làm cho bộ mặt đường phố khác hẳn ngày xưa. Nhưng năm con đường thì vẫn là năm con đường cũ. Đoạn đường từ Đài Kỷ Niệm vào trung tâm nội ô vẫn phải đổ dốc đến gần cây số nay chỉ mất đi một đoạn đường rầy băng ngang khoảng gần cuối dốc. Đường ra hướng Công trường Sông Phố bên phải rộng hơn đường phía trái đi về Hãng Dầu. Muốn lên Ngã Ba Thành Kèn thì phải leo một đoạn dốc ngắn. Vào ga xe lửa đường bằng phẳng hơn. Tuy những chuyến xe lửa Bắc – Nam vẫn ghé lại ga Biên Hòa đón trả khách nhưng nhiều hình ảnh cũ trên con đường vào ga này ngày nay không còn nữa: một con đường trải nhựa nhỏ và cũ kỹ với những đoàn người đi bộ vào ga hoặc từ một chuyến xe lửa đổ khách trong ga tuôn ra một hai chiếc xe ngựa chở khách bộ hành khách buôn gánh bán bưng với tiếng ngựa gõ móng rền đường... Con đường vào ga ngày nay đã được mở rộng nhà cửa hai bên mọc lên với những căn cao tầng mặt tiền ốp gạch ceramic. Cả đến nhà mai táng chuyên nghiệp Mai Phùng Xuân mà bất cứ người dân Biên Hòa nào cũng biết tiếng cũng được xây dựng lại hiện đại và đỡ "buồn" hơn !

More...

Cô Gào chửi thề nói tục

By khoivudongnai

Cái nhan đề bài viết dưới đây để hai chữ "Văn sĩ" trong mở ngoặc kép là đúng. 

Thật đáng xấu hổ cho những ai từng gọi cô tác giả này là nhà văn không trong ngoặc kép. Những người cầm bút có lòng tự trọng cũng thấy ngượng lây.


Bàng hoàng “văn sĩ” chửi tục như hát hay

Hotgirl trẻ Gào (Vũ Phương Thanh sinh năm 1988) sau khi xuất bản cuốn “Nhật ký son môi” được không ít teen yêu mến và ngưỡng mộ được cộng đồng mạng theo dõi sát sao tìm hiểu thông tin kỹ lưỡng. Không chỉ là tác giả trẻ Gào còn làm quản lý cho một nhóm nhạc Việt đang lên.

Nhưng nửa năm sau khi công bố cuốn sách “hot” không thấy Gào tiếp tục cống hiến trong những sản phẩm viết lách mà suốt ngày ngồi kè kè ôm laptop cập nhật liên tục những dòng status tâm trạng strees nhảy bổ vào chỗ nọ chỗ kia để chửi thề nói tục đến ghê người.  

More...

Một số thông tin cần đọc lại

By khoivudongnai

Theo yêu cầu của bạn bè khoivudongnai xin cung cấp một số thông tin liên quan đến hai giải thưởng của Hội nhà văn (trong đó có 2 tác phẩm đoạt giải được đưa ra tranh luận) để bạn bè tham khảo thêm. Nguồn của các thông tin này là các thông báo chính thức của Hội Nhà văn KV mạn phép ghi chú thêm vài ý của mình.

Ngoài ra phần Tin Mới ở cuối bài cũng gửi đến bạn bè một số thông tin có liên quan khác mà khoivudongnai vừa nhận được. (KV)

 

CUỘC THI TIỂU THUYẾT LẦN THỨ III CỦA HỘI NHÀ VĂN VN (2006 – 2009)

(Có liên quan đến tác phẩm Hội thề của Nguyễn Quang Thân)

 

* Đây là cuộc thi do Hội Nhà Văn VN phát động có chủ đề: "Chào mừng Đại lễ 1000 năm Thăng Long Hà Nội".

* Có 245 tác giả với 247 tiểu thuyết tham dự

* Tháng 6/2009 Ban tổ chức Cuộc thi tiểu thuyết lần thứ 3 đã họp phiên đầu tiên ra thông báo 51 tác phẩm được chọn vào chung khảo. Trưởng ban sơ khảo là nhà văn Lê Minh Khuê.

* Chung khảo: Ban thường vụ Hội Nhà Văn VN (Khóa 8) là người quyết định cuối cùng sau khi các Uỷ viên BCH đồng ý uỷ quyền cho BTV.

More...

NHỮNG ĐÁM MÂY MÀU KHÓI (NHỚ BIÊN HÒA KỲ 6)

By khoivudongnai

Những đám mây màu khói

 

Tôi lên lớp đệ Tam (lớp 10 bây giờ) học ban B - ban Toán. Lớp tôi học ở dãy sau của trường Ngô Quyền mà mở cửa sổ nhìn ra ngoài thấy có mấy cái mả đá ong vô chủ.

Năm đó là năm 1965 lính Mỹ và lính đồng minh của họ đã bắt đầu qua Việt Nam tham chiến. Hằng ngày tôi vẫn đọc báo cho cha tôi nghe và có quan tâm hơn đến các tin chiến sự nhưng quả tình tôi không thể hiểu nổi vì sao lại có chiến tranh. Cha tôi bảo còn nhỏ thì cứ lo học hành đi đã chiến tranh là chuyện của người lớn!

Thật ra hình ảnh về chiến tranh khó tìm thấy cụ thể ở tỉnh lỵ Biên Hòa. Trong trí óc non nớt và sự hiểu biết hạn hẹp của học sinh chúng tôi Biên Hòa có sân bay quân sự từ nơi đó các loại máy bay trực thăng máy bay phản lực chiến đấu... đã xuất phát đến các mặt trận nhưng các mặt trận đó ở đâu chiến tranh diễn ra thế nào chúng tôi chẳng làm sao biết được! Những chiếc máy bay phản lực chúng tôi cũng chỉ nhìn thấy trên bầu trời thật xa khi chúng bay đi hay bay về như những mũi tên lao vun vút rồi mất dạng để lại trên nền trời xanh một vệt khói trắng kéo dài. Thường nhật hơn là tiếng động cơ của những chiếc máy bay khi đậu trong sân bay và được cho nổ máy bảo dưỡng. Hình ảnh về sân bay mà chúng tôi thường gặp trong thành phố lại là… những người mặc quân phục phi công đẹp trai cao lớn thường hay lượn xe díp hay xe Vespa Ý quanh các trường trung học buổi nữ sinh với bao tà áo dài trắng thướt tha trên đường phố.

Một buổi học nọ chúng tôi được nhà trường huy động ra xe GMC nhà binh chở từ Biên Hòa đến Dĩ An. Xuống xe chúng tôi phải đứng thành hàng một hai bên quãng đường dài cả cây số để… đón chào lính Đại Hàn đến đóng quân ở đây! Trời nắng dần. Đám học trò nhỏ chúng tôi bắt đầu xôn xao đòi giải tán nghỉ thì đoàn xe chở lính Đại Hàn mới đến. Tò mò muốn biết “mặt mũi người Đại Hàn” ra sao tôi nhướng mắt nhìn kỹ. Gương mặt đầu tiên là một gương mặt bầu bĩnh mắt một mí. Đến gương mặt thứ nhì cũng tương tự thế! Rồi những gương mặt tiếp theo… Trên đường về một đứa bạn nói với tôi: “Mấy thằng Đại Hàn ngó mặt khờ trân”. Một đứa khác tỏ ra hiểu biết: “Coi vậy chớ họ có võ giỏi lắm đó!”. Đứa thứ ba trề môi: “Rồi cũng phải đem xác về nước thôi!”. Đó có lẽ là ý kiến “chính trị” nhất so với lứa tuổi học trò chúng tôi!

More...

Thư của nhà văn Nguyễn Văn Dân gửi Khôi Vũ

By khoivudongnai

Chào anh Khôi Vũ. Tôi là Nguyễn Văn Dân xin có mấy lời gửi anh.

1. Anh có nói là trong bài viết của mình trên trang nguyentrongtao.org Trần Mạnh Hảo đã sửa nhan đề bài viết phê phán tôi về Hội thề và trong nội dung cũng đã lược bỏ các chi tiết có liên quan đến việc cho tôi là thành viên BGK chấm giải tiểu thuyết. Tôi xin nói rằng TMH không hề xóa chi tiết đó mà trong một đọan văn vẫn nói rằng tôi không đọc kỹ Hội thề nhưng vẫn "dám chấm trao giải cho Hội thề". TMH còn nói rằng đề nghị HNV công khai danh sách BGK cho mọi người biết chứ đừng tù mù như thế. Tôi lấy làm lạ là TMH là hội viên HNV  hàng tháng được biếu không báo VN mà lại không thèm đọc thông báo công khai trên báo VN về danh sách BGK lại còn phê phán HNV là không công khai BGK cứ như thể TMH là người ngoài Hội không quan tâm gì đến họat động của Hội. Một người vô trách nhiệm với Hội như thế thì có xứng đáng là hội viên không?

More...

Nói thêm một chút cho rõ

By khoivudongnai

Trong bài "Ai bảo ông chơi blog" KV có viết là ngày 15/3 trên nguyentrongtao.org vẫn có bài của nhà văn Trần Mạnh Hảo tranh luận với nhà văn Nguyễn Văn Dân về "Hội thề" và nhan đề bài là "Một thành viên ban giám khảo không đọc kỹ Hội thề". Dưới đây là ảnh chụp trang web:

alt

More...

AI BẢO ÔNG CHƠI BLOG!

By khoivudongnai

KV tôi vừa có cuộc đối thoại với một người bạn (không thuộc giới văn chương). Xin ghi lại dưới đây.

 

KV (giọng than thở): Mình đang viết cái truyện ngắn mới đang "ngon trớn" thì bị "tịt" chưa biết bao giờ mới nối lại được...

Người bạn: Biết rồi! Lại có chuyện gì trong cuộc sống khiến ông bị "lợn cợn" trong đầu chứ gì! Nói ra đi cho nó được giải tỏa sẽ viết tiếp được thôi...

KV: Mình nghĩ tới nghĩ lui mãi chẳng thấy có chuyện gì cả!

Người bạn: Vậy thì gác chuyện ấy lại. Nào! Ông kể chuyện văn chương cho tôi nghe đi!

KV: Chuyện làng văn thì nhiều lắm. Dạo này chuyện "Dị hương" với "Hội thề" sau khi được trao giải (cái thì giải thưởng thường niên cái thì giải thưởng tiểu thuyết) được bàn qua tán lại nhiều lắm. Về học thuật có mà chuyện ngoài lề cũng có. Đình đám nhất là ý kiến phản đối việc trao giải của bác Trần Mạnh Hảo về cả hai tác phẩm trên. Rồi các bác khác như Phạm Viết Đào Bùi Công Thuấn... cũng tham gia.

Người bạn: Tranh luận văn chương thì tốt thôi. Tôi sẽ tìm đọc các bài viết khen chê này để có thêm hiểu biết về văn chương...

More...

HƯƠNG VỊ PHỐ (NHỚ BIÊN HÒA KỲ 5)

By khoivudongnai

Hương vị phố

  

Sáng sáng ở khu Phúc Hải của tôi có một ông bán bánh mì dạo với những ổ bánh mì dài sáu bảy tấc thân bánh thì nhỏ hơn loại bánh mì ổ bây giờ. Tùy theo tiền khách mua mà ông cắt ổ bánh dài thành nhiều phần bánh nhỏ. Có khách đòi phần bánh của mình là phần ở giữa nhưng cũng có người lại yêu cầu phải có một đầu ổ bánh gốc ăn cho dòn! Nhân bánh phổ biến là bì heo thái nhỏ có trộn thính hay thịt heo quay xắt mỏng hoặc xíu mại làm thành từng viên có thêm một lát gan nhỏ. Lấy con dao bén xẻ đôi phần bánh ở phía trên xong ông nhồi nhân theo yêu cầu của khách thêm một gắp “đồ chua” rồi rưới nước sốt thêm cọng hành ngò vài lát ớt xịt chút xì dầu. Khách thích ăn bánh mì kẹp giò lụa hay chả lụa thì ông rắc muối tiêu. Kết thúc tất cả bao giờ cũng là một miếng giấy báo được rọc nhỏ bọc quanh ổ bánh cột bên ngoài là một sợi dây thun. Ông bán bánh mì dạo hành nghề với một chiếc xe đạp khung ngang. Nơi khung ngang là một cái túi vải cũ đựng giấy báo gói bánh dây thun... đại loại là các thứ "văn phòng phẩm". Lại có cả một cuốn sổ nhỏ mà tôi không dám hỏi xem ông ghi chép những gì liệu có phải là sổ ghi nợ cho khách quen hay không? Phía sau boọc-ba-ga xe là một cái thùng hình chữ U ngược được đặt đóng bằng nhôm cho nhẹ và khỏi bị han gỉ. Hai bên thành chữ U ngược ông để được hàng chục ổ bánh mì dài còn mặt bằng trên cùng thì là các loại nhân nước sốt xì dầu...

More...

CÂU HÁT XA XƯA (NHỚ BIÊN HÒA KỲ 4)

By khoivudongnai

Câu hát xa xưa


Mẹ tôi rất thích xem cải lương Nam bộ. Ngày ấy rạp Biên Hùng (Rạp Nam Hà bây giờ) là rạp hát hạng nhất ở Biên Hòa chỉ chiếu các phim phương Tây (phim châu Âu hay phim châu Mỹ) phim Việt Nam những năm sau này mới có mà cũng ít hơn. Rạp còn cho thuê sân khấu để tổ chức các Đại nhạc hội các đoàn kịch hay cải lương về diễn.

Đại nhạc hội là tên gọi của hình thức tương tự chương trình ca múa nhạc tạp kỹ bây giờ thường được tổ chức vào một ngày chủ nhật hay ngày lễ cũng thường là vào buổi sáng. Đại nhạc hội nào cũng phải có mặt một trong các hề thời ấy như Tùng Lâm (lùn) Phi Thoàn (ốm) Khả Năng (mập)... hoặc quái kiệt Trần Văn Trạch em của giáo sư nhạc sĩ Trần Văn Khê (Người ta không gọi là danh hài như bây giờ mà chỉ gọi là hề và không hề có ý coi thường). Kịch và cải lương thì tuy không kén ngày nhưng thường chỉ diễn về đêm và đoàn nào về đây cũng diễn liên tiếp hai ba đêm mới dọn đi.

More...

Bổ sung đoạn cuối TT Lời nguyền 200 năm

By khoivudongnai

KV vừa nhận được một comment cho biết đoạn cuối cùng của TT lời nguyền 200 năm (đã post lên trang này từ năm 2007) bị thiếu. Kiểm tra lại thì thấy đúng như thế. Có lẽ sự trục trặc này xảy ra ở lần vnweblogs bị "tấn công" toàn diện dạo trước. KV vội làm ngay việc bổ sung đoạn thiếu nhưng mấy lần sửa chữa vẫn không thành công. Vì vậy hôm nay xin được đưa lại đoạn cuối cùng của cuốn sách. Mong được bạn ntt-hmt và các bạn khác đã đọc LNHTN thể tất cho sự cố kỹ thuật ngoài ý muốn này. (KV)

 

NĂM 1988

 

ĐỨA CON CỦA VUA BIỂN

 

Làng biển Cát trở lại những ngày bình yên sau chuyến ra khơi thảm khốc một năm trước. Mười lăm người chỉ có một mình Năm Mộc sống sót. Ngoài Hai Thìn và Tòng Út biển cả còn trả lại cho làng biển Cát ba xác ngư dân nữa. Chín người còn lại vĩnh viễn ngủ yên trong lòng biển vừa bao la độ lượng vừa tàn nhẫn lạnh lùng. Những tiếng khóc thảm thiết đã qua đi. Thời gian xoa dịu nỗi buồn. Lo toan trong cuộc sống giúp người ta quên đi nỗi buồn. Ngày ngày từ làng biển Cát vẫn có những đoàn thuyền đánh cá ra khơi những chiếc thuyền khi đi ngang qua đình thờ Ba Ông vẫn đốt những tràng pháo cầu xin tổ tiên cho một chuyến đi bình yên và thu được nhiều tôm cá.

More...