Thư ngỏ và... Thư ngỏ

By khoivudongnai

Sau khi "Thư ngỏ" của nhà văn Phạm Quang Trung gửi nhà thơ Nguyễn Quang Thiều được phổ biến ngày 12/3 (anh T ghi nhầm là ngày 12/2) thì chỉ một ngày sau ngày 13/3 nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã có thư trả lời cũng ở dạng "Thư ngỏ".

 

THƯ NGỎ GỬI NHÀ LLPBVH PHẠM QUANG TRUNG 

Hà Nội ngày 13 tháng 3 năm 2011 

Kính gửi anh Phạm Quang Trung  

 

Tôi xin chân thành cám ơn anh đã gửi thư cho tôi. Vì thư của anh là thư ngỏ và nội dung thư liên quan đến một vấn đề công khai của Hội Nhà văn đồng thời thư đã được trang mạng Trannhuong.com đăng tải cho nên tôi cũng nhờ trang mạng Trannhuong.com đưa thư trả lời của tôi lên để anh và những hội viên Hội Nhà văn quan tâm đến nội dung anh đề cập được rõ.

Thưa anh

Vấn đề mà anh đề cập trong thư là một trong vài vấn đề quan trọng hàng đầu đồng thời cũng là một thách thức rất lớn đối với Ban Chấp hành. Nếu vấn đề anh đề cập trong thư ngỏ gửi tôi chỉ liên quan đến cá nhân tôi thì tôi sẽ trực tiếp trả lời anh. Nhưng vấn đề anh đặt ra trong thư là vấn đề của Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa VIII cụ thể là vấn đề của Ban Đề án đổi mới các cơ quan báo chí và truyền thông của Hội do Chủ tịch Hữu Thỉnh làm Trưởng ban.Vì vậy tôi sẽ chuyển thư của anh tới Chủ tịch Hữu Thỉnh và các thành viên trong Ban Đề án. Ban Đề án có nghĩa vụ trả lời thư của anh trong thời gian sớm nhất như một nguyên tắc làm việc giữa Ban Chấp hành với các hội viên.

More...

ĐƯỜNG ĐI TỚI (NHỚ BIÊN HÒA KỲ 3)

By khoivudongnai

Đường đi tới 

Tôi trở thành học sinh trường Trung học công lập Ngô Quyền từ năm 1961. Đậu đệ Thất Ngô Quyền đó là điều hãnh diện của học sinh lúc bấy giờ vì cả tỉnh Biên Hòa chỉ có một trường trung học công lập hằng năm tuyển vào 4 lớp đệ Thất với khoảng 200 học sinh. Khi làm đơn thi tôi nhớ là mình đã ghi xin học sinh ngữ Anh văn nhưng được xếp học lớp đệ Thất 3 buổi con trai đến lúc chép thời khóa biểu thì tôi mới biết là mình bị chuyển qua học Pháp văn! Về nhà tôi kể cho cha tôi biết và đòi ông đến trường xin cho tôi qua lớp tiếng Anh. Nhưng cha tôi bảo: "Học tiếng nào thì cũng là ngoại ngữ thôi. Quan trọng là học tiếng Việt cho giỏi! Với lại đậu vào Ngô Quyền là oách quá rồi còn đòi hỏi gì nữa!". Tôi không bằng lòng với cách giải thích của cha tôi nhưng quả tình là sau đó tôi bị ám ảnh rất lâu câu nói của ông: "Quan trọng là học tiếng Việt cho giỏi!". Thêm nữa được là học sinh Ngô Quyền đúng là rất "oách"! Xem đó khu ngoại ô Phúc Hải tôi ở số học sinh đậu vào Ngô Quyền như tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Buổi đầu tiên "đi học Ngô Quyền" tôi thật sự lúng túng vì chuyện mặc đồng phục. Thế là chẳng còn được thoải mái như hồi tiểu học trước đây nữa: đi học chỉ mặc cái quần soọc áo bỏ bên ngoài là xong. Lên trung học tôi đã là "người lớn". Cha tôi giúp tôi bỏ áo vào quần xỏ chân vào đôi giày ba-ta mới còn bó chật chỉ dẫn cả cách cột dây giầy. Ông kiểm tra lại cái phù hiệu trên ngực áo sửa lại cái nón kết trắng trên đầu tôi. Cuối cùng tôi thót lên xe đạp đạp vội vã ra khỏi nhà không khỏi đỏ mặt khi liếc thấy những người lối xóm đang nhìn mình! (Cái cảnh ngượng ngùng học trò ấy nhiều năm sau này tôi lại bắt gặp và hoàn toàn thông cảm với những thế hệ sau. Đó là vào một năm học sau giải phóng sau nhiều năm không bắt buộc đồng phục trường PTTH Ngô Quyền đã quy định nữ sinh lớp 10 phải mặc áo dài đi học. Năm ấy con gái lớn của tôi cũng vừa vào học Ngô Quyền giống như những cô bé bạn học trang lứa dù đã mặc áo dài vẫn cứ thập thò trong nhà chờ thấy trên đường phố có một nhóm nữ sinh mặc áo dài đi qua mới vội vã lên xe đạp nhanh ra nhập bọn).

More...

THỜI KHAI TRÍ (NHỚ BIÊN HÒA KỲ 2)

By khoivudongnai

Thời khai trí

Cô Thư dẫn tôi lên trường tư thục Khiết Tâm nằm trong khuôn viên nhà thờ Biên Hòa xin cho tôi vào học lớp Nhì (lớp Bốn bây giờ). Thầy giáo dạy lớp Nhì nhìn tôi khá lâu không hiểu vì nước da xanh xao hay đôi mắt ngơ ngác của tôi nhìn quanh lớp rồi thầy kiểm tra tập vở của tôi mà trước khi đi cô Thư còn nhắc phải đem theo. Thầy chỉ lật lật vài trang xem qua đã lắc đầu nói với cô Thư:

- Viết chữ xấu thế này thì làm sao vào học lớp Nhì được. Em đưa xuống xin học lớp Ba là vừa!

Tôi chẳng hề quan tâm đến chuyện mình sẽ được học lớp mấy vì trước khi đi cha tôi đã nói với cô Thư là "Chuyện học của cháu trăm sự nhờ cô lo giúp". Cô Thư còn nài nỉ thầy giáo lớp Nhì một lúc nhưng thầy nhất quyết không chịu nhận tôi vào học. Thế rồi tôi được dẫn qua lớp Ba (cũng là lớp Ba bây giờ). Cô giáo lớp Ba chẳng cần xem tập vở đã vui vẻ nhận tôi vào học xếp tôi ngồi bàn gần cuối lớp vì so với đám học trò cũ của cô thì tôi có vẻ “lớn con” hơn. Buổi học ấy cô cho cả lớp làm một bài toán đố. Cô đọc cho tất cả chép đề bài xong rồi bảo:

- Các em ngồi im lặng làm bài. Em nào làm xong thì giơ tay cho cô biết.

Năm phút sau tôi giơ tay:

- Thưa cô em đã làm xong ạ.

Cô giáo nhìn tôi ngạc nhiên:

- Sao? Em làm xong rồi à? Thật không đấy cậu bé?

More...

Khôi Vũ xin lỗi nhà văn Nguyễn Văn Dân

By khoivudongnai

Sáng nay tôi đi vắng đến gần 15 giờ vẫn còn ở ngoài nhà. Đang trò chuyện với bạn bè thì tôi nhận được điện thoại của người tự giới thiệu là Nguyễn Văn Dân nói về việc tôi viết sapô khi post bài viết "Mấy xu hướng chủ yếu trong tiểu thuyết lịch sử Việt Nam đương đại" của tác giả Nguyễn Văn Dân là có một phần nội dung không đúng với thực chất bài viết và thời gian viết bài. Tôi hứa chiều về sẽ xem lại. Thế nhưng trong lòng không yên tôi đành xin lỗi bạn bè để về trước mở ngay bài trên blog của mình để kiểm tra. Lại đọc được comment của nhà văn Phạm Quang Trung và chính anh Nguyễn Văn Dân.

More...

Thư và... Thư

By khoivudongnai

Thư của khoivudongnai

Hôm nay xin thưa với bạn bè 2 chuyện:

1. Về chuyện giữa Bùi Công Thuấn và Nguyễn Một tôi đã có lời thưa: mong đừng ai khơi gợi lại nữa. Nhưng liền đó tôi đọc được bài "Hiện tượng bôi bác các nhà văn đoạt giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam" của Trần Đình Thu trên trannhuong.com. Sau đó nữa lại đọc được bài ""Cách viết" cũng là "chủ đề" thưa nhà nghiên cứu Trần Đình Thu" của Bùi Công Thuấn. 

Bảo lưu ý kiến của mình tôi không post các bài nói trên lên khoivudongnai vì nhận thấy chuyện không còn gắn với lĩnh vực học thuật và bàn về tác phẩm nữa. Tuy nhiên bạn bè muốn đọc xin giới thiệu vào trang binhchonthohay.com để theo dõi.

2. Sau Thư ngỏ gửi Ban chấp hành Hội Nhà văn VN nhà văn Phạm Quang Trung lại có tiếp Thư ngỏ gửi nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Đây là một thư ngỏ có tính nội bộ nhưng nội dung lại đề cập đến một việc quan trọng của Hội trong đó KV tôi là một hội viên nên tự thấy có trách nhiệm đưa lên blog của mình để bạn bè của KV (chưa đọc trên các trang mạng khác) cùng đọc. Với những bạn bè không quan tâm xin cứ lướt qua để khỏi phải cảm thấy phiền lòng.

(Nhắn anh PQT: địa chỉ trang blog của KV là: khoivudongnai.vnweblogs.com chứ không phải khoivudongnai.com)

 

            THƯ NGỎ GỬI NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG THIỀU

                                              

            Đà Lạt ngày 12/02/2011

 

          Kính gửi: Nhà văn Nguyễn Quang Thiều Phó chủ tịch Hội - Thành viên Ban Đề án đổi mới các cơ quan báo chí và truyền thông của Hội Nhà văn Việt Nam Khóa VIII.

Tôi là Phạm Quang Trung hội viên thuộc Hội đồng Lý luận Phê bình văn chương Hội Nhà văn Việt Nam. Trong lá thư ngỏ này gửi tới anh tôi xin có một số ý kiến liên quan đến việc kiện toàn để nâng cao chất lượng hoạt động của các cơ quan báo chí của Hội - vấn đề càng ngày càng chứng tỏ là một trong những khâu vướng mắc nhất cản trở nghiêm trọng tới việc triển khai nhanh chóng và hiệu quả Chương trình hoạt động của Hội Nhà văn chúng ta trong toàn Khóa 2010 - 2015.

Thưa anh

More...

Nguyễn Văn Dân: 3 xu hướng viết tiểu thuyết lịch sử

By khoivudongnai

Mấy xu hướng chủ yếu trong tiểu thuyết lịch sử Việt Nam đương đại 

Nguyễn Văn Dân

(Chủ tịch Hội đồng Dịch Hội Nhà văn VN)

 

Trong lịch sử văn học Việt Nam tiểu thuyết – trong đó có tiểu thuyết lịch sử – được coi là một lực lượng nòng cốt. Đặc biệt là ở thời đương đại tiểu thuyết lịch sử đã nhanh chóng chiếm vị trí quan trọng với những bộ tiểu thuyết cỡ lớn đáp ứng được yêu cầu của thời đại là giáo dục lịch sử và góp phần giải quyết những vấn đề của hiện tại. 

Yêu cầu giáo dục lịch sử bằng tiểu thuyết xuất hiện là do sự thúc bách của thực tế đời sống. Nhất là từ ngày Đổi mới trong bối cảnh giao lưu và hội nhập quốc tế phim lịch sử nước ngoài thâm nhập ồ ạt vào Việt Nam. Trong khi đó chúng ta lại không phát triển được các loại hình nghệ thuật lịch sử mang tính xã hội hoá cao để phổ biến cho người dân trong nước và cho cả nước ngoài biết. Điều này dẫn đến việc người dân nước ta nhất là lớp trẻ có xu hướng thông thạo sử nước ngoài hơn sử Việt Nam.

More...

ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU (NHỚ BIÊN HÒA KỲ 1 / Tiếp theo)

By khoivudongnai

Đất lành chim đậu (phần tiếp theo)

Khu nhà tôi ở hồi ấy là một vùng ngoại ô cách khu trung tâm tỉnh lỵ hơn hai cây số người nội ô đi hết dốc Kỷ Niệm đã thấy đường sá vắng vẻ nói chi phải đi thêm hơn cây số nữa lại qua một khu nghĩa trang khu Đài Kỷ Niệm khu Vườn Mít còn vắng vẻ hơn… Sự có mặt của những gia đình người Bắc di cư cũng chỉ làm cho khu vực này bớt hoang vắng đôi chút. Những căn nhà lợp ngói như của gia đình tôi đã hiếm và chỉ có ở phía bên này đường nhà lợp tôn cũng chẳng nhiều nhặn gì mà đa số là nhà lợp lá vách gỗ ván ghép hoặc vách đất trộn rơm! Nắm được nhu cầu ấy cha tôi mở tiệm buôn bán lá lợp nhà cây cừ tre lá buông...

Hàng hóa có hai nguồn cung cấp. Tre và lá buông thì từ miệt Long Khánh chở xuống. Những tấm lá buông được kết lại cao khoảng hai mét thường dùng để quây vách chiều dài nhiều cỡ nhưng đều được gấp hoặc cuộn lại còn khoảng ba bốn tấc vừa dễ vận chuyển mà lưu kho cũng gọn. Tôi nghe một người bạn hàng kể với cha tôi rằng ở vùng Long Khánh giáp với Bình Thuận có cả một rừng cây buông. Đây là một loại cây giống như cây cọ khi già mới trổ bông một lần rồi chết. Lá của loại  cây này được dân địa phương chặt xuống đem phơi vài nắng đến khô thì từ màu xanh ngả qua màu vàng nhạt. Những người khai thác lá gọi tên là “lá buôn” với “buôn” mang ý nghĩa là “buôn bán”. Do giọng đọc Nam bộ “buôn” nghe giống như “buông” nên lâu ngày người ta ghi chép trên sách báo là “lá buông” rồi cứ giữ luôn như thế. Để giữ lá buông khỏi ẩm mốc nhất là vào mùa mưa người ta xông hóa chất bảo quản nên trong kho chứa lá buông bao giờ cũng có mùi khó chịu mà phải mấy tháng sau cả nhà tôi mới “quen” được.

More...

ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU (NHỚ BIÊN HÒA KỲ 1)

By khoivudongnai

"NHỚ BIÊN HÒA" LÀ TÊN MỘT CUỐN SÁCH ĐƯỢC TÔI KÝ TÊN KHÔI VŨ - NGUYỄN THÁI HẢI ĐÃ ĐƯỢC XUẤT BẢN TỪ NĂM 2005. TÔI KÝ CẢ BÚT DANH VÀ TÊN THẬT CỦA MÌNH CHO CUỐN SÁCH VÌ NHỮNG GÌ TÔI KỂ LẠI ĐỀU LÀ KÝ ỨC THẬT CỦA MÌNH ĐƯỢC THỂ HIỆN BẰNG CÁCH CỦA MỘT NGƯỜI VIẾT VĂN. 

SÁCH THUỘC DẠNG ĐẶT HÀNG CỦA UBND TỈNH ĐỒNG NAI NÊN KHÔNG BÁN NGOÀI CÁC HIỆU SÁCH. NHIỀU BẠN BÈ TÔI NHIỀU NGƯỜI TỪNG Ở BIÊN HÒA XƯA VÀ CẢ NGƯỜI ĐANG Ở BIÊN HÒA NAY NGHE NÓI CÓ SÁCH MÀ KHÔNG CÓ ĐỂ ĐỌC. SỐ SÁCH ĐỂ TẶNG MÀ TÔI CÓ ĐƯỢC CŨNG QUÁ ÍT ỎI. TÔI RẤT MUỐN "NHỚ BIÊN HÒA" ĐƯỢC IN LẠI VÀ PHÁT HÀNH RỘNG RÃI RA CÁC HIỆU SÁCH NHƯNG CHƯA BIẾT SẼ PHẢI "VẬN ĐỘNG" CÔNG TY VĂN HÓA NÀO NHÀ XUẤT BẢN NÀO BỎ VỐN IN VÀ PHÁT HÀNH GIÚP. 

TRƯỚC MẮT BẮT ĐẦU TỪ HÔM NAY "NHỚ BIÊN HÒA" SẼ LẦN LƯỢT XUẤT HIỆN CÁCH NGÀY TRÊN TRANG BLOG NÀY ĐỂ ĐÁP LẠI YÊU CẦU CỦA MỘT SỐ BẠN VIẾT BẠN ĐỌC CÓ THƯ ĐẾN TÔI TRONG THỜI GIAN QUA.

MỜI CÁC BẠN XEM KỲ 1:

 

Đất lành chim đậu

 

Nơi đầu tiên gia đình tôi đến ở trên đất Biên Hòa là một căn nhà thuê trong khu dân cư cạnh nghĩa địa “Đất Thánh Tây” thuộc vùng Dốc Sỏi nổi tiếng “giang hồ” một thời với hoạt động gần như công khai của các tay anh chị gái ăn sương trẻ con trộm cắp...

Cha tôi kể lại rằng vào một ngày cuối năm 1955 khi ông vừa bước xuống ga xe lửa Biên Hòa còn chưa biết sẽ hỏi thăm ai để tìm một căn nhà thuê trên địa phương hoàn toàn xa lạ này thì có một bà già bước đến gần ông. Chỉ nhìn vào cách ăn mặc gương mặt và điếu thuốc rê trên môi bà già cha tôi đã biết bà là người Nam bộ rặt. Bà tò mò nhìn cha tôi rồi bước tới gần hơn ghé tai ông nói nhỏ:

- Chú ở nơi khác mới tới phải không? Chú phải coi chừng tụi nhỏ móc túi ở đây đó!

Cha tôi gật đầu khẽ đáp:

- Cảm ơn bà. Nhưng tôi chẳng có gì quý giá để mất đâu.

- Ủa! Chú người Bắc kỳ hả? Chú tới Biên Hòa làm chi vậy?

Cha tôi kể mục đích đi tìm nhà thuê. Bà già vui vẻ nói:

- Vậy là chú gặp hên rồi. Nhà tôi đang có một phòng trống. Chú ra ngồi chỗ đợi mua vé chờ tôi đi công chuyện chút xíu rồi tôi quay lại dẫn chú về coi nhà. Nếu thấy ưng thì chú mướn giá rẻ thôi. Còn không ưng thì tôi giới thiệu chỗ khác cho... Xóm tôi ở cách ga chừng non cây số thôi thiếu gì nhà cho mướn.

 

***

More...

Xin thôi đừng vần vũ!

By khoivudongnai

Tôi post bài này lên trang blog của mình vào lúc 2g30 sáng vì chợt thức giấc rồi không ngủ tiếp được khi nghĩ đến việc hai người bạn viết đang trao đổi với nhau những suy nghĩ với cảm xúc thật của mỗi người. Sau thư của Nguyễn Một gửi Bùi Công Thuấn bây giờ là thư của Bùi Công Thuấn gửi Nguyễn Một (cũng thông qua trung gian chính thức là trang web Trần Nhương). khoivudongnai chỉ "theo" việc này vì có mình dính dáng trong đó. Nguyễn Một đã bảo không có thì giờ làm những việc ngoài sáng tác và kiếm sống Bùi Công Thuấn cũng đã có ý kiến vậy thì chắc rằng sự trao đổi sẽ dừng lại ở đây. 

Cũng mong rằng đừng ai khơi lại nữa.

 

Về  ĐẤT TRỜI VẦN VŨ

Bùi Công Thuấn

 

Kính thưa nhà văn Nguyễn Một xin thưa cùng bạn đọc của TNc

Trong bài DỊ HƯƠNG KIẾM SẮC và…tôi có viết câu này :

Không phải chỉ có Dị Hương mới sao chép cách viết. Cả Đất Trời Vần Vũ một tác phẩm đạt giải khác  cũng vậy tác giả cũng sao chép cách viết từ nhiều nguồn mà đậm nhất là cách viết của Lời Nguyền Hai Trăm Năm (1). Tôi trộm nghĩ rằng một giải văn chương chỉ nên trao cho tác phẩm có sáng tạo nghệ thuật. Bởi sự sao chép dù ở góc độ hay yếu tố nào cũng không phải là sáng tạo cũng đồng nghĩa không phải là nghệ thuật. “

 

Nhà văn Nguyễn Một cho rằng tôi “kết tội “đất trời vần vũ” sao chéplời nguyền hai trăm năm” khi ông kết tôi “sao chép” thì không thuần túy phê bình mà là vấn đề nhân cách. Với tội này thì tôi phải hầu tòa nếu nhà văn Khôi Vũ khởi kiện và tôi phải bẻ bút vì không còn xứng đáng để sáng tác”.

 

Tôi xin thưa mấy điều sau đây để bạn đọc được rõ.

More...

Tôi đứng giữa hai người bạn...

By khoivudongnai

 

Như đã viết trong sapô trước khi post bài "Dị hương Kiếm sắc và..." của Bùi Công Thuấn là: KV tôi vẫn còn một chút phân vân do đoạn cuối anh có nhắc đến một cuốn TT của KV và một bạn viết ở ĐN; quả nhiên đã có lời đáp lại cái đoạn cuối ấy. Đó là ý kiến của nhà văn Nguyễn Một mà tôi đọc được lần đầu tiên trên trannhuong.com. Điều tôi lo ngại đã không tránh khỏi.

Ở Đồng Nai tôi quen thân cả Nguyễn Một và Bùi Công Thuấn. Tôi luôn tôn trọng những trang viết của hai anh một chuyên sáng tác và một chuyên viết lý luận phê bình. Là người sáng tác tôi luôn tự bảo mình bình tĩnh trước mọi ý kiến về tác phẩm của mình cả khen lẫn chê. Có khi tôi "thu nhận" được ý kiến đóng góp nhưng cũng có khi "không chịu được". Nhưng rồi tất cả sau đó không lâu đều chỉ còn là ý kiến để mình suy nghĩ thêm rút kinh nghiệm hay vẫn bảo lưu về phần mình. Tôi nghĩ Nguyễn Một cũng thế có khi còn bản lĩnh hơn cả tôi. Tôi cũng nghĩ Bùi Công Thuấn không có thành kiến gì với Nguyễn Một (Đây chỉ là cảm nhận chứ tôi không tự lý giải được). Một chút... buồn là bài của anh Thuấn chủ yếu viết về "Dị hương" và Kiếm sắc" chẳng dè khi "vở diễn sắp hạ màn" thì "hương" và "kiếm" lại "dính" vào Nguyễn Một và KV mỗi người một chút (Có lẽ BCT cũng nhận ra chút "nhạy cảm" nên anh đã không ghi tên tác giả chỉ ghi tên tác phẩm).

Trở lại chuyện chuyên môn tôi cho rằng việc người này ảnh hưởng bút pháp của người kia là chuyện thường tình. Trong lĩnh vực sáng tạo văn học người khai phá được một bút pháp mới là rất hiếm. Mà ngay cả cái gọi là mới ấy có khi cũng tự dung nạp trong nó một số cái cũ cái thông thường. Có lẽ cách dùng từ "sao chép" của BCT trong trường hợp của NM và KV đã là khởi nguồn cho thư của Nguyễn Một. Quả là tôi đứng giữa hai người bạn chẳng biết phải nói thế nào! Hay là cả hai anh cùng xoay vào "đánh" tôi nhừ tử một phen đi!

Đã post bài của Bùi Công Thuấn thì tất phải post bài của Nguyễn Một đó là "luật" làm blog của KV tôi. Còn suy nghĩ thế nào thì là phần của bạn bè có theo dõi hai bài viết này. 

Tôi mong mình vẫn luôn là bạn viết tốt của cả hai anh.

 

NGUYỄN MỘT KÍNH GỞI ÔNG BÙI CÔNG THUẤN CÙNG BẠN ĐỌC TRANNHUONG.COM

Nguyễn Một 

Kính gởi ông Bùi Công Thuấn

Thật buồn khi phải nhờ nhà văn Trần Nhương gởi những dòng này đến ông bởi chúng ta cùng ở Long Khánh Đồng Nai và cũng biết nhau hơn hai mươi năm.  Ngày ấy tôi nhỏ chưa biết viết văn là gì còn ông là thầy giáo nổi tiếng của phố huyện vì vậy khi tiểu thuyết “đất trời vần vũ” của tôi ra đời ông đã viết bài phê bình khá dài khiến tôi vô cùng cảm động cảm động không phải vì nội dung bài viết mà vì  ông đã đọc một cuốn tiểu thuyết dày 340 trang của kẻ hậu bối như tôi. Sau bài viết ấy tôi đã có lời cám ơn đến ông. Đọc những bài viết của ông một người bạn gọi điện bảo tôi: “Có lẽ ông Thuấn ghét gì cậu hay sao mà tất cả các tác giả ở Đồng Nai ông đều khen chỉ trừ cậu hình như đụng đến cậu là ổng chê” Tôi cười mượn câu của người xưa để trả lời bạn: “Kẻ chê ta là thầy ta”.

More...